XtGem Forum catalog
Truyện teen: Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction  .

Truyện teen: Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction .

Tác giả: Internet

Truyện teen: Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction .

đi đâu rồi ạ? - Ra vườn chăm sóc cho mấy cây hoa mà bà cả để lại từ sáng sớm rồi cô à, để tôi đi thông báo là cô đã về! - Không cần đâu bác, cháu đi luôn đây ạ! - Vậy cô không ở lại sao? Ngày mai là… - Cháu biết, bác thông báo với bố cháu là cháu ghé qua,cháu hiện giờ sống rất tốt, bố cháu không cần phải lo lắng gì đâu ạ! - Nhưng… - Không sao đâu ạ, cháu không có ý định ở nhà. - Huyền phải không? Về rồi sao? – Dì Nhàn bất chợt lên tiếng – Nghe thấy tiếng nói nên… - Không có gì đâu ạ, cháu chỉ về nhà một lát rồi đi luôn đây ạ! - Vậy thì ít ra cũng nên đợi bố về… - Cháu đi luôn bây giờ đây! Người phụ nữ với nước da hơi xanh xao đang trở nên nhợt nhạt hơn khi nhìn theo bóng dáng của Huyền đang đi nhanh ra cổng rồi bước lên ô tô và đi khỏi tầm mắt, bà nghẹ nghào: - Huyền… con à… … Mấy ngày sau, có tiếng gõ cửa hối hả khi Nilk và Zenka chuẩn bị ăn tối, hơi ngán ngẩm
nhưng cậu cũng ra mở cửa: - Chào em, Zen! - Vâng, chào anh ạ! - Anh vào nhà nhé! Anh có chuyện muốn nói. - Mời anh! Bước vào bếp, Minh đặt một gói lớn lên bàn, nhìn qua mấy đĩa thức ăn vừa được bày ra anh lên tiếng: - Dạo này em ăn uống bớt cầu kỳ đi rồi đấy nhỉ, anh nhớ là bình thường em làm nhiều món hơn thế này! - Hiện thực phũ phàng là cô gái anh bắt em phải ở cùng chỉ biết nấu vài món đơn giản thôi, còn những món khó hơn thì nó trở nên khó nhận biết và khó nuốt. Với lại anh đâu có đến vì chuyện bữa ăn. - Úi! Sao em biết? Nhưng anh có mua ít thức ăn rồi, mình vừa ăn vừa nói nhé! Zenka giúp Minh bỏ những thứ anh mang theo ra bàn: - Chị Loan làm phải không ạ? Anh đi ăn cơm ngoài thế này chị ấy không giận chứ? - Làm sao mà giận, anh tới nhà của em trai anh mà! - Vậy anh tới vì chuyện đám cưới à? “Chị dâu tương lai” của em báo tin là hai người sắp cưới. - Ừ, anh đang lên lịch! – Anh quay sang Huyền – Em cố gắng tham gia nhé! - Vâng, tất nhiên rồi ạ! Chúc mừng anh chị! - Đấy, em thấy không? Cô bé còn chúc mừng anh mà em không thèm nói gì sao? - Chúc mừng làm gì ạ? Chẳng phải anh trì hoãn mãi rồi mới cưới đó sao? - Thằng này, anh không đi lấy vợ là vì anh lo em không có ai chăm sóc đấy chứ! - Anh cứ chăm lo cho vợ con anh thôi là được! - Không được! Em cứ sống như thế này thì anh làm sao yên tâm để lấy vợ đây hả? - Em thấy em sống vẫn ổn! - Ổn gì mới được cơ chứ? Công việc đó làm sao làm cả đời được? - Nhưng chắc hôm nay anh không tới đây để ăn cơm đâu đúng không? - Đừng có đánh trống lảng, Zenka! – Minh thở dài – Thì đúng là anh không đến tìm em về việc đó, anh có việc muốn nhờ! - Chuyện gì khó quá thì em không làm đâu! - Chuyện này đơn giản cực! Em chắc chắn làm được! – Minh nhìn cậu em với ánh mắt long lanh – Làm phù rể cho anh nhé! - Không! - Cái thằng này, lại muốn anh cho một trận hay sao? - Em không thích những chỗ ồn ào! - Linh tinh, nói cho em hay anh đã nói chuyện với bố mẹ em rồi, em mà không đồng ý thì em sẽ sang đó ngay lập tức! - Em không thích! - Không thích cũng phải làm, chúng ta đã thỏa thuận rồi! - Thỏa thuận đó là em phải ở nhà này đấy chứ! - Vậy em muốn gì đây? Zenka ngả người ra sau tựa lưng vào ghế, cậu trầm ngâm trong giây lát rồi lên tiếng: - Để Nilk ra khỏi đây, anh hãy xóa giấy vay nợ với cam kết gì đó, trả đồ cho cô ấy và để cô ấy về nhà. - Sao tự nhiên em lại… - Anh muốn em làm phù rể mà, nếu anh không đồng ý thì em sẽ không làm. - Em dám đặt cả điều kiện với anh sao? - Trên cơ sở đôi bên cùng có lợi ạ. - Thằng ranh này… thỏa thuận giữa anh và cô bé không có nghĩa là em được đuổi Nilk ra khỏi đây. - Không nên tiếp tục, cô ấy không thể ở đây được, bạn trai cô ấy sẽ nghĩ không tốt! Minh ngạc nhiên nhìn Huyền: - Em có bạn trai rồi sao? - Vâng! – Cô bẽn lẽn gật đầu. Anh im lặng trong chốc lát rồi lên tiếng: - Được, anh đồng ý! Thỏa thuận như vậy đi! Anh sẽ thông báo cho em những việc phải làm. Minh đi khỏi thì Zenka cũng đi cùng anh. - Anh chở em tới chỗ làm nhé, nhóc! - Anh bận còn gì? - Vậy thì em chịu khó đi bằng bus vậy. - Anh Minh… - Chuyện gì? - Xin lỗi anh! - Sao em lại xin lỗi. - Không có gì đâu ạ, anh đi đường cẩn thận! - Thằng nhóc này, lại ăn nói linh tinh rồi! Zenka nhìn theo chiếc xe của Minh đang khuất dần trên đường, câu xin lỗi không hoàn thiện dành cho anh trai mình là vì cậu không muốn đám cưới của anh trai lại trở thành một thỏa thuận, cho dù nó liên quan đến người khác. Cậu thở dài rồi lại bước đi…. ==== Cho đù đã lên kế hoạch nhưng đám cưới của Minh cứ bị hoãn lại đến mấy tuần sau, danh sách khách mời cứ mỗi lúc một dài, thế là khi đám cưới được ấn định cũng đã là khi mùa đông bắt đầu tràn về Hà Nội. - Anh không thích làm đám cưới vào mùa đông tí nào! – Minh chán nản. - Hôm đó trời sẽ đẹp thôi, chẳng phải hai gia đình chọn mãi mới được ngày đó sao? - Anh thấy lấy vợ mệt quá! - Vậy thì anh đừng để em đi vào vết xe đổ đó! - Đừng có chuyện nọ xọ chuyện kia! Lát nữa nếu em thấy Huyền thì bảo với cô bé là anh sẽ hoàn lại đồ cho cô ấy cùng các thứ khác sau khi đám cưới kết thúc, anh sẽ giữ cam kết trả tự do cho cô bé. - Vốn dĩ người ta là người tự do, anh đâu có trói buộc được đâu! - Anh đã thấy những gì anh muốn thấy rồi, em ít ra cũng quan
tâm tới người khác đấy chứ? - Chẳng liên quan gì hết cả! – Tuấn Anh toan quay đi thì bị Minh giữ lại. - Này nhóc, em không nên bỏ đi, anh cần phù rể lắm đấy! Lễ cưới của Minh và Loan đón rất nhiều khách khứa đến nỗi nguyên việc bắt tay anh đã thấy chóng mặt chưa kể phải uống rượu. Sau khi đón dâu và tổ chức xong những khâu cuối cùng, tay trong tay với cô dâu của mình, anh mới chịu nói với cậu phù rể có gương mặt chán nản và buồn ngủ về nơi anh để đồ của Huyền. Đứng trước sảnh, Huyền vẫy tay chúc mừng đôi uyên ương khi họ lên xe đi hưởng tuần trăng mật: - Chị ấy trông đẹp thật đấy! Tôi cũng muốn được mặc váy cưới! – Nilk quay sang nói chuyện với Zenka. - Đồ của cô đây! Kiểm tra xem có đủ không. - Chỉ có laptop với ít nữ trang thôi, không có gì phải kiểm tra đâu! - Vậy thì đi về nhà dọn đồ thôi! - Anh muốn đuổi tôi đi đến thế sao? - Cô không thể ở nhà tôi được, cô có bạn trai đó thôi, không muốn bị hiểu nhầm thì đi nhanh còn kịp. - Vậy còn những người ở chung cư, họ biết tôi ở đó còn gì? - Em họ. - Hả? - Tôi nói cô là em họ anh Minh, họ nghĩ chúng tôi là anh em nên không có chuyện gì đâu! - Cảm ơn anh! Thật

ra… ở cùng anh cũng vui, đôi khi tôi thấy anh thật là khó chịu nhưng bù lại, cái cách nghĩ hơi bất cần và hơi khác người của anh làm tôi ấn tượnglắm! - Sau này khi đi ra ngoài đường đừng có coi tôi là người quen, sau hôm nay chúng ta không có liên hệ gì hết. - Khiếp, làm gì mà anh lạnh lùng thế? Tôi thấy chúng ta đâu có gì để phải nhìn nhau như người dưng như thế chứ? - Tôi không thích, hơn nữa không muốn bạn trai cô hiểu nhầm. - Vâng, vậy thì thật biết ơn anh! – Nilk kéo dài giọng – Đồ chích chòe kiêu ngạo! Huyền hồn nhiên đi cạnh Tuấn Anh trên đường về, vì khách sạn mà Minh tổ chức lễ cười khá gần nơi hai người đang ở nên họ quyết định đi bộ. Khi đi ngang qua công viên, bất chợt cô hào hứng: - Này Zen! Chúng ta đi qua đây rồi hãy về nhà được không, tôi muốn đi dạo quanh hồ. - Sao cứ phải là lúc này nhỉ? - Một lát thôi mà, sau này tôi đâu có cơ hội đi cùng với một nhạc công violin như anh. …… Cả hai người đều không biết vào lúc đó, có một đôi mắt đang dõi theo họ từ xa. Bất chợt thấy Huyền đứng trên thềm khách sạn của bác cậu, Quân đã định gây cho cô một bất ngờ nho nhỏ, nhưng ý định đó phụt tắt khi cậu nhìn thấy Tuấn Anh. Họ đi cùng nhau và nói chuyện vui vẻ, Quân không rõ Tuấn Anh nói gì vì dường như môi anh không mấp máy nhưng Huyền thì khác, cô cứ ríu rít bên người con trai đó, cô vẫn cười cười nói nói rất vui vẻ, điều này làm Quân thấy cơn tức giận trào dâng. Bên cạnh anh, Huyền lúc nào cũng e lệ và ngại ngùng, cô nàng hay đỏ mặt khi cậu khẽ chạm môi lên má cô và luôn ít nói. Nhưng bây giờ khi bên cạnh cậu ta, cô ấy trở nên đầy sức sống, với đôi mắt lấp lánh và đôi lúc lại hơi đỏ ửng khi Tuấn Anh nói gì đó. Anh ta rốt cuộc là gì mà lại có thể khiến cô ấy có những thái độ như vậy-Quân gần như phát điên. Cộc cộc! Tiếng gõ cửa khô khan vang lên, Zenka đang bận lấy nước uống nên Huyền bước ra mở cửa, cô sững sờ: - Chào em! – Quân gượng cười. - Sao anh… - Anh thấy em đi vào đây, hỏi ban quản lý thì biết là em ở đây, chắc em không phiền khi anh vào trong đâu nhỉ? Không đợi cô đồng ý, anh liền bước vào bên trong, anh lặng người khi nhìn thấy Tuấn Anh đang đứng bên cửa sổ với ly nước trong vắt trên tay. Quân cảm thấy mình không thể suy nghĩ được nữa, anh lập tức mở cửa tất cả các phòng trong nhà: một phòng nam và một phòng nữ. - Hai người đang làm gì ở đây thế này? – Quân nói, cố giữ bình tĩnh – Hai người không phải là hàng xóm mà là ở cùng nhau sao? Bạn đang đọc truyện tại : Tgtruyen.com - Quân, em có thể giải thích… - Giải thích ư? Anh tới đây hỏi thì họ nói em là em họ của Minh nào đó, còn anh ta tên là Tuấn Anh cơ mà? Em sống cùng một thằng đàn ông sao? - Tôi nghĩ là anh đang hiểu lầm rồi, thật ra… - “Thật ra”, thật ra gì chứ, sự thật đang ở ngay đây rồi còn gì? - Không phải như anh nghĩ đâu, em và anh ấy không có gì hết, em chỉ… - Em làm sao? – Quân quát – Em thừa biết tôi có thể giúp em, em cần gì tôi cũng sẽ giúp, thế nhưng em không chọn tôi mà lại chọn một thằng như nó sao? - Anh đang mất bình tĩnh nên tôi không muốn đôi co nhưng tôi không làm gì tới mức để anh nhục mạ như vậy! - IM ĐI! Quân giơ nắm đấm về phía Tuấn Anh, lập tức cậu chặn bàn tay đó lại, rồi
nhanh chóng xoay người và bẻ gập tay Quân: - Tôi không thích đánh nhau nhất là trong hoàn cảnh này! - Buông tôi ra! - Anh bình tĩnh nghe cô ấy nói đi đã rồi hãy yêu cầu như vậy! Bị bàn tay có vẻ yếu ớt nhưng rất khó chống cự lại đó giữ chặt một thời gian, Quân đành xuống nước: - Được rồi, tôi sẽ nghe! Huyền bước tới bên anh, nước mắt của cô tuôn rơi: - Em xin lỗi, em đã không nói ngay từ đầu, em khi đi tìm nhà có ở chung với anh Tuấn Anh một thời gian, nhưng em đang dọn đồ để chuyển đi rồi mà! Giữa chúng em không có chuyện gì đâu! Quân từ từ tiến tới bên cô, nắm lấy hai bờ vai đang run rẩy, anh siết chặt tay mình: - Đau quá! – Huyền kêu lên. - Em hãy nói đi! Nhìn thẳng vào anh mà nói! – Quân nhìn Huyền với anh mắt tha thiết tột độ - Nói là em yêu anh, chỉ yêu anh mà thôi! - Em… Chưa kịp nói hết câu, lập tức đôi môi của cô bị Quân gắn chặt bằng môi mình, một nụ hôn đầy giận dữ và dường như muốn nuốt chửng cô làm Huyền run lên và nghẹt thở. Đôi mắt không hề nhắm lại của cô nhìn thấy Zenka đang đứng đó, bình thản. Sao mình lại bị mang ra làm những chuyện như thế này trước mặt anh ta? Mình đang làm gì điên rồ thế này? Huyền khóc. - Anh đã làm gì tổn thương em sao? – Quân bối rối lau nước mắt cho cô và hỏi. Không thấy cô gái lên tiếng, quay lại đằng sau Quân nhìn thấy sự thờ ơ của Tuấn Anh, anh ta đang định quay đi chỗ khác, bất chợt Quân thấy giận run người trước thái độ đó. Anh ta đã cười khẩy khi mình hôn Huyền sao? Anh ta thấy nó không đáng bận tâm sao? Hay là anh ta đã làm gì đó với cô ấy nên anh ta mới có thái độ như vậy? Quân nhìn Huyền với đôi mắt đầy đau khổ và tuyệt vọng: - Em chưa ngủ với anh ta đấy chứ? BỐP! Huyền tát Quân một cái như trời giáng khiến anh sững sờ. - ĐI NGAY! ĐI NGAY RA KHỎI ĐÂY! – Huyền hét lên. Bạn đang đọc truyện tại : Tgtruyen.com Quân đứng lặng im, căn phòng chìm trong sự tĩnh lặng và tiếng khóc của Huyền, đau khổ và nặng nề. Tuấn Anh tiến tới bên Quân: - Anh nghĩ sai rồi, cách nghĩ đó không giúp gì cho anh. Nếu anh tin tưởng người anh yêu thì hãy xin lỗi cô ấy thì hơn! Đưa mắt nhìn Nilk trong giây lát - Mang cô ấy đi luôn theo, cô ấy với tôi chẳng có chuyện gì tới mức như anh nghĩ đâu! Tôi vốn dĩ không có hứng thú với con gái! Chương 8 Huyền nhìn Zenka nằm bất động trong phòng bệnh, đôi tay cô bất giác nắm lấy nhau, hiện giờ điều duy nhất hiện lên trong đầu cô là việc cậu không tỉnh lại và tình hình cũng không có thêm chút khả quan nào. Tại sao lại là cậu ấy mà không phải ai khác, Huyền tự hỏi, tại sao với cô Zenka lại trở nên quan trọng đến vậy? Chính cô cũng không thể trả lời nổi, chỉ biết rằng cô đang rất cần cậu, cần anh chàng quái gở đó tỉnh lại. Huyền nhìn bóng mình phản chiếu lên tấm kính cửa sổ, cô chợt mỉm cười khi nhớ tới lúc Zenka nhìn cô khi cô bị một kẻ quấy rối theo đuôi, chắc lúc đó trông cô thảm hại lắm vì thế nên cậu ấy mới nắm tay cô mà dắt về nhà, thảm hại như thế này đây… Về phía Minh, không biết nên nói gì và làm gì cho em trai nên anh lại lặng lẽ về nhà, Loan mỉm cười đón anh: - Anh đã về, Tuấn Anh thế nào rồi anh, em muốn tới thăm chú ấy nhưng anh lại cản, em thấy có lỗi với chú ấy quá! - Không saođâu, hiện giờ thằng bé có người ở cạnh rồi mà! - Anh có vẻ yên tâm như vậy thì chắc là người đó anh biết rõ đúng không? Không giống như khi chú ấy làm ở quán bar, lâu lâu anh lại phải tới kiểm tra. - Cũng không hẳn thế, anh biết Trung nhưng công việc của Tuấn Anh ở quán bar có nhiều thứ không lường trước được, việc nó bị ốm cũng có nguyên do từ đó! – Anh nhìn Loan trìu mến rồi gọi cô – Lại đây với anh một lát nào! - Anh thật đúng là… - Loan hờn dỗi – Sao đột nhiên lại ôm em thế? - Anh muốn vậy thôi! Loan tựa đầu lên vai Minh, dường như anh đang miên man suy nghĩ về điều gì đó, một gánh nặng nào đó đang đặt lên vai anh mà cô đang mơ hồ cảm nhận được, Minh thở dài anh ôm vợ thật chặt ròi lên tiếng: - Trước đây, anh đã mơ tới một ngày được ở bên em như

thế này, lúc đó anh thấy điều đó thật xa vời khi em từ chối anh. - Chuyện đó cũng lâu rồi, khi đó em mới học lớp 11, hơn nữa khi đó em đâu có biết anh là ai! - Ừ, khi đó anh là người theo đuổi em mà, anh cứ lo là em sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới anh. - Nhưng sao tự dưng anh lại nói chuyện ngày xưa thế? - Huyền vừa khiến anh nhớ lại những ngày tháng đó, em thấy ngạc nhiên không? - Dạo này em cũng không
rõ cô bé như thế nào nữa thì làm sao em trả lời anh được. - Huyền đang ở bên Tuấn Anh, hiện giờ cô bé đó chỉ biết có thằng em ngốc của anh thôi! - Vậy thì tốt quá còn gì, chú ấy cũng đến lúc nên yêu ai đó đi thôi! – Loan hào hứng. - Nhưng anh thấy lo, Huyền vừa có xích mích nào đó với bạn trai, anh lo cô bé dễ có những quyết định không chín chắn. - Nhưng Huyền là người thật thà anh à, cô bé không nói dối và thật sự rất chân thành. - Vì thế nên anh mới lo, nếu Huyền thích Tuấn Anh thật lòng thì cô bé sẽ chịu rất nhiều tổn thương trước khi có thể chạm tới trái tim thằng bé. Tụi trẻ con đó thật khiến người ta lo lắng! - Em thấy anh thật là… - Cô cười – Đến lúc tụi nó lớn hết thì anh lại thấy mình già cho xem! Huyền có thể tư quyết định cuộc sống của em ấy, nếu có tổn thương thì cô bé sẽ trưởng thành hơn, anh trở thành một ông anh như thế này chẳng phải cũng là nhờ điều đó hay sao? - Nhưng anh phải chịu trách nhiệm, người để hai đứa nhóc đó gặp nhau là anh. - Anh sợ trách nhiệm sao, đã làm thì làm tới nơi và phải chịu trách nhiệm chứ? - Có lẽ là chúng ta nên tiếp tục quan sát tụi nhóc vậy! – Minh thở hắt ra – Mai em đến bệnh viện cùng anh nhé, phụ nữ thì dễ nói chuyện với nhau hơn mà! … Sáng sớm tinh mơ, Minh và Loan cùng đến bệnh viện, hai người tìm quanh không thấy Huyền còn ở đó: - Không biết cô bé đi đâu rồi nhỉ? – Minh lo lắng – Tình trạng của Tuấn Anh chẳng biết là đã khá hơn chưa, anh không thấy anh Hoàng đâu cả… - Anh Minh, chị Loan! Họ quay lại phía sau, ngạc nhiên không nói lên lời: - Anh chị tới sớm vậy sao? - Ừ, anh mang cơm cho em – Minh trả lời - Em đã ăn rồi, em cũng đã năn nỉ bác sĩ cho em được ở bên Zenka nên em phải đi lấy áo – Huyền cười tươi đáp lại. - Nhưng… - Loan thật sự lo lắng – Sao tóc em lại… - À – Cô bé đưa tay vuốt mái tóc – Em tự cắt hôm qua, sau khi anh Minh về, chắc là không đẹp lắm phải không ạ? - Anh thấy ngạc nhiên quá, anh mới rời khỏi đây từ 9 giờ tối qua tính đến bây giờ mới là 5 tiếng thế mà em… - Em đã quyết định rồi anh ạ! – Huyền nhìn thẳng vào Minh – Chuyện hôm qua anh nói, em đã suy nghĩ suốt, em đã đứng trước của phòng bệnh của Zenka suốt 3 tiếng để quyết định, em không hề quyết định điều gì nông nổi cả! Bây giờ, hơn bất cứ người con trai nào trên thế giới, anh ấy là người quan trọng nhất đối với em, em không thể để mất anh ấy được, đó là những gì em đã nghĩ! - Nhưng Huyền à, còn… - Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, nhất định là như thế! - … Nhìn bóng dáng nhỏ bé đó khuất sau cánh cửa, Minh và Loan đưa mắt nhìn nhau trong vài giây rồi tiến đến phòng của Hoàng. - À, cô bé đó cứ nài nỉ mãi nên anh đành nhượng bộ, dẫu sao thì anh nghĩ tình yêu dễ tạo được kỳ tích hơn là chỉ ngồi nhìn mà không làm gì. – Hoàng mỉm cười giải thích. - Em thì không có ý kiến gì nhưng mà… thằng bé có chuyện gì không ổn phải không ạ? - Có thể nói là như vậy – Hoàng thở dài – Nó chỉ hạ sốt một chút, xuống được dưới 39 độ nhưng cứ tình hình này anh e nó không thể tỉnh lại, từ giờ cho tới hết ngày hôm nay, nếu nó cứ như vậy thì quả thật là không còn cách nào! - Tại sao lại như vậy? – Minh hốt hoảng – Đành rằng Tuấn Anh rất ít khi ốm, từ khi nó còn bé em chưa thấy nó sốt cao bao giờ nên bây giờ có lẽ sẽ hơi nghiêm trọng nhưng lẽ nào lại tới mức đó sao anh? - Minh à, em phải bình tĩnh cái đã, anh sẽ nói cụ thể cho em nghe – Anh chậm rãi rút ra tấm phim – Trong quá trình theo dõi Tuấn Anh anh đã làm nhiều xét nghiệm kiểm tra, anh đã chụp cắt lớp não và phát hiện ra một vấn đề… Tuấn Anh có một vết nứt khá lớn kéo dài từ góc dưới xương chẩm tới 1 phần 3 xương thái dương, vết thương này tương đối nặng có thể là từ khi cậu ấy còn rất nhỏ, khoảng 1-2 tuổi, em có biết lý do không? - Chuyện này… chuyện này quả thật là em không rõ, khi em biết em ấy thì em ấy đã khoảng 8 tuổi rồi! - Vậy là… - Vâng, thật ra em không phải là anh ruột, Tuấn Anh là con nuôi của cô em, mỗi khi hỏi về quá khứ thì thằng bé đều nói là không nhớ. - Vậy là anh suy đoán đúng, anh gập gù, anh e rằng vết thương trên đầu cậu ấy có thể đã khiến cậu nhóc bị hôn mê một thời gian dài, và điều đáng lo chính là ở lần ốm này, anh e rằng Tuấn Anh sẽ lại hôn mê sâu. - Điều này quả thật em chưa từng nghĩ tới – Minh ngồi phịch
xuống ghế - Điều này quả thật khiến em… Bình thường thằng nhóc không có vấn đề gì cả! - Anh hiểu, anh cũng biết Tuấn Anh từ khi cậu nhóc hay sang nhà bố anh chơi, khi đó nó rất đáng yêu, anh cứ thắc mắc mãi sao thằng bé có nhiều suy nghĩ ngây ngô như trẻ con ấy! -Vậy chúng ta nên làm gì hả anh? - Hiện giờ chúng ta chỉ có thể hi vọng là cậu ấy sẽ tỉnh lại! Chiếc đồng hồ chậm chạp dịch chuyển tới những thời khắc cuối cùng của một ngày, Minh nhìn những chiếc kim chăm chỉ đó rồi thở dài, đưa mắt nhìn Huyền anh lại thấy buồn hơn, cô bé không hề rời khỏi Tuấn Anh, đôi mắt vẫn lóe lên ánh sáng của niềm tin rằng cậu nhóc sẽ tỉnh lại. Thời gian tiếp tục trôi đi, Minh hiểu rằng chyện gì đến cũng đang đến thật gần,ý nghĩ về việc em trai sẽ không thể mở mắt mà nói chuyện với anh theo cái cách ngang bướng mọi khi nữa, sẽ không đi lại trước mắt anh giống như khi cậu còn khỏe khiến anh thấy chạnh lòng. Minh đưa tay đặt lên trán em: - Thằng nhóc bướng bỉnh này, sao em không chịu nói với anh khi em ốm, nếu em nói sớm hơn thì có lẽ em sẽ khỏe nhanh hơn đấy em biết không? Em nên quay lại đi nhóc à, bây giờ không chỉ có anh lo lắng cho em đâu, còn cả Huyền nữa, em định để cô bé chờ tới bao giờ? Minh lặng lẽ bước ra ngoài, anh lo rằng nếu mình ở đó có lẽ anh sẽ không thể giữ lại được sự bình tĩnh, Loan lo lắng chạy theo anh. Phòng bệnh chỉ còn lại Huyền, cô nắm lấy bàn tay Zenka, gục đầu lên vai anh: - Sao anh vẫn không tỉnh lại? Em đã gọi anh như vậy sao anh vẫn không mở lòng để lắng nghe… tỉnh dậy đi anh, em muốn nghe anh gọi em với cái tên đó thêm một lần nữa thôi cũng được… tên mà anh đã đặt cho em ấy, anh có nghe thấy em nói không… Gần một giờ sáng, các tín hiệu của Zenka có đôi chút biến động nhẹ, thân nhiệt giảm xuống dưới 38 độ, rồi cậu cựa mình rất khẽ. Khó chịu chết đi được, cậu nghĩ, rồi từ từ mở mắt, nhìn thấy anh Minh gục đầu lên tay khi anh ngồi cách cậu vài bước chân với vẻ mặt buồn bã và lo âu, cậu định nói điều gì đó nhưng âm thanh không thoát ra khỏi cổ họng. Ngẩng đầu lên, Minh chợt nhận ra là Tuấn Anh đã tỉnh cậu đang nhìn anh với ánh mắt còn mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ bướng bỉnh mọi khi, anh lập tức nhảy ngay tới bên cậu: - Tuấn Anh, em tỉnh rồi sao? Anh lo quá đi mất… Cậu chỉ có thể nhìn anh với ánh mắt yếu ớt và một nụ cười gượng hiện lên môi. - Anh sẽ gọi bác sĩ tới, em đừng ngủ nhé! Rất nhanh sau đó, Hoàng tới bên gường bệnh của Tuấn Anh, anh kiểm tra nhanh tình

trạng của cậu rồi thở phào nhẹ nhõm: - Tạm thời thì em khá ổn đấy nhóc, sáng mai anh sẽ kiểm tra tổng thể, nhưng họng sưng to nên không nói được mấy, anh sẽ kê thuốc, uống vào rồi mai là lại ổn thôi. Minh mừng rỡ cảm ơn Hoàng rối rít, anh chỉ mỉm cười rồi bước ra ngoài, quay lại với cậu em, anh nói: - Em làm nhiều người lo lắng lắm đấy nhé, khi nào khỏi phải tới cảm ơn anh Hoàng nhé, anh ấy lo lắng cho em suốt - Tuấn Anh khẽ gật đầu, Minh nói tiếp – Sao em coi thường sức khỏe của em thế hả, ốm mà cứ không nói là sao? May là lần này em có Huyền giúp không thì… em cũng phải đối xử tốt với cô bé nữa, làm người ta khóc là không tốt đâu chàng trai. Tuấn Anh cố gắng nói gì đó nhưng vì cổ họng còn đau nên không thể nói thành lời, Minh bèn đưa cho cậu mẩu giấy và cái bút, cậu hí hoáy viết vài chữ: “Cảm ơn anh, anh giúp em nói với anh Hoàng là em biết ơn anh ấy rất nhiều”. - Được rồi, anh hiểu! Cậu hơi cựa quậy người và cố đẩy mình dịch xa với cô gái đang tựa đầu lên vai mình, cố gắng để rút tay ra khỏi cô ấy nhưng lại không thể. Minh nhìn thấy vậy bèn nói: - Cô ấy mới ngủ một chút thôi, thức suốt như vậy nên mệt! - Nilk hả anh? – Cậu viết. - Đúng rồi! Em ngủ chút đi, sáng mai còn kiểm tra lại xem thế nào. - Anh giúp em được không, cô ấy nắm tay em thế này em không rút ra được. - Ôi, anh cười, chuyện này thì anh không thể, em cứ ngủ trong khi bị nắm tay đi thôi. - Anh Minh đừng đùa nữa! - Anh nói thật thôi mà, em cứ ngủ đi, không viết nữa! Kết quả kiểm tra của Zenka vào buổi sáng hôm sau khá khả quan, điều này khiến những người lo lắng cho cậu đều thở phào, nhưng cậu thi không thấy thoải mái lắm khi cái cổ họng vẫn chưa cải thiện và chưa thể nói được. Minh và Loan động viên em trai một lát rồi cùng nhau đi làm, còn Nilk thì dặt trước mặt cậu bát cháo bự chẳng và đã cầm sẵn thìa trong tay. Biết là mình không thể thoát được chuyện ăn cháo nên Zenka đành với tay lấy giấy bút, vừa
định ghi gì đó thì bị Nilk giật lại: - Anh định nói là bát cháo này anh ăn không hết chứ gì? – Cô hơi nhíu mày. Gật đầu. - Nhưng mà anh phải cố thôi, phải ăn hết thì mới khỏe được, há miệng ra nào! Lắc đầu. - Anh đừng có lắc đầu nữa, anh Minh đã dặn là anh phải chịu khó ăn còn gì! Vẫn lắc đầu. - Em biết là anh không thích được chăm sóc thế này nhưng có bao giờ anh ốm đâu, để người khác chăm sóc cũng được mà. Zenka không nói gì, cậu nhìn ra cửa rồi nhìn Nilk. - Em không về đâu, anh phải ăn đi đã. Cô xúc một thìa cháo, thổi qua rồi đưa cho anh, ngần ngừ một lúc cậu lại quay đi. - Sao anh lại không ăn? Cậu chìa tay ra yêu cầu cô trả lại giấy bút, không hào hứng lắm nhưng Nilk đành trả lại giấy bút cho anh, Zenka viết vài chữ: “Tôi bị dị ứng với rau răm, cô tự ăn hết đi rồi đi về”. - Không được, mà cháo này đâu có rau đấy đâu, cháo thịt thôi mà, nếu anh không thích thì em sẽ đi đổi vậy, nhưng em không về đâu! Zenka quay mặt nhìn vào tường, muốn để cô nhóc đó về thật không dễ chút nào, viện lý do gì cũng không ổn (ai bảo hâm, tự chịu), cậu biết là không phải mình khó chịu khi cô ấy ở đây nhưng việc cô ấy đang tiến tới gần với cậu hơn lại làm cậu thấy khó xử vô cùng. Nilk chăm chú nhìn cậu hồi lâu rồi nói: - Anh đợi nhé, em sẽ đi đổi bát cháo khác! Cậu lắc đầu, viết: “Tôi tự ăn được” - Nhưng em thì không thích thế! Nilk lại đưa thìa cháo cho anh, Zenka nhìn thìa cháo một cách chán nản rồi cũng đành chấp nhận ăn một cách chậm chạp. Ăn gần hết bát cháo, cậu ghi ra giấy: “Tôi ăn xong thì cô đi về đi!” - Không đâu, em sẽ chăm sóc cho anh đến khi anh khỏi, đừng có đuổi em! Rồi cô rút lại giấy bút trong tay anh, bướng bỉnh ngồi lại. Buổi chiều ngày hôm sau, tỉnh dậy sau giấc ngủ, Zenka thấy hơi khó chịu, cổ họng cậu vẫn còn rát nhưng có vẻ khá hơn trước đôi chút, cậu từ từ bước chân xuống giường. Do nằm lâu nên cậu đứng không vững, phải mất một lúc mới có thể bước đi được một cách chậm chạp. Cậu men theo tường rồi đi từng bước tới phòng của Hoàng, được một đoạn thì bị cô nàng đó phát hiện ra. Nilk lập tức chạy tới bên anh lo lắng hỏi: - Anh vừa khỏe lại mà đã muốn đi đâu thế? - Tới gặp bác sĩ. – Zenka nói giọng khàn khàn. - Ít ra anh cũng nên mặc ấm rồi hãy đi ra ngoài chứ? – Cô cởi áo ngoài rồi khoác lên vai anh – Em sẽ đi cùng! - Này Nilk … khụ khụ… sao cô… không… đi về đi nhỉ … khụ khụ… - Mấy hôm rồi anh mới khỏe lại mà câu đầu tiên đã muốn đuổi em là sao thế, chẳng lẽ em trông đáng ghét đến thế cơ à?– Nilk phụng phịu ra mặt. - Không… nhưng… khụ… tôi đã làm phiền… - Anh thôi nói linh tinh đi, bây giờ anh muốn tới gặp bác sĩ còn gì? Hoàng đang ngồi suy tư trong phòng thì Zenka và Nilk bước vào, anh ngạc nhiên: - Sao em chưa khỏe hẳn mà đã ra đây? - Anh Minh nói em có một vết thương ở đầu phải không ạ? - Giọng em khàn quá, uống thuốc chưa vậy? - Rồi ạ… khụ khụ… - Chịu khó mà nằm nghỉ đi chứ thằng nhóc này, em không biết là mình bị thương à? - Em không biết, em không có kí ức về việc mình lớn lên như thế nào… - Anh cũng không rõ về chuyện tai nạn đã xảy ra với em, nhưng một vết thương lớn như vậy khi em mới được khoảng 2 tuổi thì chắc chắn là phải cấp cứu, anh sẽ nhờ bạn bè ở các bệnh viện tìm hiểu xem
2hi.us