XtGem Forum catalog
Truyện teen- Đợi gió giao mùa Phần 2

Truyện teen- Đợi gió giao mùa Phần 2

Tác giả: Internet

Truyện teen- Đợi gió giao mùa Phần 2

đi tới, cậu nhóc vội nhảy lên đá vào chân ông ta hét lớn:
-Ông phù thủy ! Không được bắt nạt công chúa xinh đẹp của bọn tôi.
Cả đám nhóc cũng reo hò inh ỏi, ông võ sư này hơi ngạc nhiên nhìn xuống, rồi cứ thế đi lại phía Lucy mặc cho thằng nhóc đang đấm đá uỵch uỵch vào chân ông ta, được một lát thì thằng nhóc cũng nằm xoài ra đất thở, miệng lẩm bẩm:
-Cứu viện, cứu viện. Đại bàng đã thất bại. Mau cứu viện đi.
Cả đám nhóc lại nhao nhao lên. Một đứa khác chụp cái mũ hình gấu trúc lên đầu rồi cũng cầm “kiếm tre” lao lại:
-Đại bàng yên chí. Có gấu tới cứu viện đây !
“Gấu bông…”
Có một cái gì đó thoáng vụt qua đầu Lucy…
“Gấu bông”…
Thằng bé này nhào vào ông phù thủy trước mặt, và có một điều hơi ngạc nhiên, nó không dùng cây “kiếm tre” trên tay tấn công ông ta mà ôm lấy chân ông ngoạm một phát rõ đau. Ông võ sư nhăn mặt nắm cổ áo nó xách ngược lên, còn thằng bé thì lau chau đạp chân loạn xạ:
-Phù thủy đã trúng đòn, tất cả xông lên, đừng để ông ta mang công chúa đi.
Cả đám nhóc ồ lên rồi cũng vây quanh ông ta, ông võ sư không nói gì, cầm quần thằng nhóc tụt xuống rồi để cho thằng nhóc vừa lấy tay “che…” vừa đạp loạn xà ngầu, mặt đỏ bừng:
-Đồ ông phù thủy đáng ghét. Trả quần lại đây cho tôi…
Mấy đứa con gái thấy thế vội che mặt chạy lại ôm Lucy la hét inh ỏi, cô bé Lucy cũng bật cười khi thằng nhóc loi coi giành lại cái quần của nó.
-Chị ơi ! Chị đang cười hả ?
Lucy giật mình quay sang, cô bé bên cạnh đang nhìn cô chằm chằm với đôi mắt to, đen nhánh không một chút gợn, nó mỉm cười với Lucy:
-Nhìn chị cười mà sao giống khóc quá. Công chúa cười chẳng đẹp gì cả. Phải như em đây này.
Cô bé nhe răng cười, lộ ra một chiếc bị sâu ăn mất một nữa, nhưng vẫn đáng yêu lạ, Lucy ngây người…
-Về thôi cô bé ! Ngày mai cháu phải lên máy bay rồi, về nhà nghĩ ngơi để mai còn đi chứ. Cậu Hải Dương mới gọi cho tôi bảo đưa cháu về đó.
-Vâng !
Lucy mỉm cười đứng dậy, mấy đứa trẻ thấy vậy vội bu lại xôn xao:
-Chị ơi ! Chị về hả ?
-Mai chị nhớ tới đây chơi nữa nhé !
Lucy móc trong túi ra một thanh kẹo Caramen đưa cho đám nhóc, và xoa đầu con gấu trúc mới nãy đã “liều mình” bảo vệ cô, cô bé mỉm cười dịu dàng:
-Các em cũng về nhà đi. Tối rồi đó. Chị về đây.
Đám nhóc nhao nhao lên giành nhau những viên kẹo rồi cười sặc sụa:
-Cảm ơn công chúa. Chị tốt ơi là tốt..
-Công chúa mai tới nữa nhé. Mai tụi em sẽ rủ chị chơi cút bắt.
-Chị sẽ là bạn

của tụi em nhé !
Mấy đứa bé đã đi được một đoạn rồi còn cố quay lại hét lớn với Lucy trước khi lùa bắt nhau về nhà, cô bé hơi ngẩn người nhìn theo đám nhóc…
Gấu bông…
Bạn…
Cút bắt…
Lucy đã chơi những trò này với ba người bạn của mình… Và giờ là lúc trò chơi kết thúc…
Cô bé ngước lên nhìn những đám mây đang trôi lờ lững trên đầu rồi quay lưng bước đi ra ngoài đường…
Buổi tối ở nhà Hải Dương…
Ánh trăng sáng vằng vặc trên cao, Lucy đứng lặng im trên ban công tận hưởng những làn gió lạnh luồn qua mái tóc và lắng nghe tiếng dế râm ran vọng tới từ khu vườn bên dưới…
Buồn…
Cảm giác trống trải cô độc vẫn vây lấy Lucy. Trái tim cô bé nặng trĩu, có gì đó đè nặng và làm cô phải đau nhói. Đã một tuần rồi Lucy vẫn không thôi nhớ về Kei và hai người bạn của mình. Đêm nay là đêm cuối cùng, sáng mai Lucy sẽ ra sân bay và đi tới một nơi thật là xa, cô sẽ cố gắng quên đi họ, cố gắng bắt đầu lại và quên đi họ, nhưng Lucy vẫn không dám chắc là mình sẽ làm được điều này…
-Mai phải đi sớm rồi, sao em chưa đi ngủ, nhóc con !
Bạch Dương choàng tay ôm chặt lấy Lucy từ phía sau thầm thì, cô bé giật mình quay lại cố gượng cười, Bạch Dương đang rất lo lắng cho cô, việc anh chuyển tới nhà Hải Dương cũng là để trông chừng cô em gái yêu quý của mình, nhưng tình cảm và sự quan tâm của anh vẫn không thể khiến Lucy hết buồn, nó không thể xóa đi vết thương hằn sâu trong trái tim cô bé được, anh đưa tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc Lucy dịu dàng:
-Em đừng nghĩ ngợi nhiều nữa Lucy. Rồi mọi thứ cũng sẽ qua thôi, thời gian là liều thuốc tốt nhất giúp em hết đau và quên đi mọi thứ. Điều quan trọng bây giờ là em đừng cố gắng nhớ lại nỗi đau đó làm gì nữa. Em còn tương lai và còn rất nhiều thứ quan trọng phía trước. Vì vậy hãy cứ nhìn tới phía trước và quên những kí ức không vui đó đi. “Con người ta chỉ có thể sống hạnh phúc khi đã quên hết mọi chuyện không vui xảy ra trong quá khứ”, em vẫn còn nhớ lời dặn của thầy Long phải không ?
Lucy vẫn lặng im. Bây giờ thì những triết lí đúng đắn đó không thể nào đi vào nhận thức của Lucy được, dù cho nó có thốt ra từ miệng của một người mà cô bé luôn kính trọng. Cô bé không làm được, không hẳn vì Lucy muốn ám ảnh mình vào nỗi đau, mà vì cô bé không tài nào quên đi được. Hình ảnh của Kei vẫn rõ một một trong tâm trí Lucy, và nó chưa hề biến mất dù chỉ một giây…
-Này !!! Hai anh em lại đây đi…
Hải Dương lên tiếng, anh đang ngồi bên một chiếc bàn phủ khăn trắng tinh, bên trên là la liệt đủ loại bánh ngọt và rượu vẫy gọi hai anh em bên lan can.
-Lại đây uống rượu với tôi nào Bạch Dương, có bánh ngọt mà em thích nữa đó Lucy !!!
Bạch Dương mỉm cười kéo tay Lucy đi lại, Hải Dương đang rót rượu ra hai chiếc cốc thủy tinh vui vẻ:
-Sáng mai 08h00 chúng ta mới bay, cứ từ từ tận hưởng thời gian cuối cùng ở đây đi. Lại đây với anh nào Lucy!!!! Vừa nói anh vừa kéo Lucy ngồi gọn vào lòng mình, cô nhóc lúng túng, loi choi đòi xuống chiếc ghế bên cạnh, mặt đỏ đỏ :
-Anh hai !!! Em lớn rồi, anh đừng có làm như vậy, kì cục quá, bỏ em xuống đi.
-Gì mà kì cục, đối với anh, em chỉ là con nhóc con còn đang cần uống sữa mà thôi.
-Em lớn rồi, 17 tuổi rồi đó !!!!
-Anh thì thấy em vẫn y như con nhóc mẫu giáohơn ! Bạch Dương mỉm cười đưa li rượu lên miệng, Hải Dương cũng đặt Lucy ngồi xuống bên cạnh và đẩy li sữa dâu trên bàn tới trước mặt cô bé :
-Uống đi nhóc con !!!!
-Em không phải là nhóc con !!!!
-Không phải là nhóc con à ? Vậy thì uống rượu với tụi anh nhé !!!
Hải Dương vẫn không ngừng đùa cô bé, anh rót một li rượu để trước mặt Lucy mỉm cười, cô nhóc không uống được rượu, anh vẫn còn nhớ như in chuyện bị cô bé phun rượu vào mặt hôm nào mà, Lucy là con nhóc rất sĩ diện, anh dám chắc chỉ vài giây nữa thôi cô sẽ cầm ly rượu đưa lên miệng…và phun ra. Nhưng lần này thì anh không ngồi đối diện với cô bé, nên sẽ không bị phun nữa đâu, nhưng Bạch Dương thì lại có nguy cơ đó ! Hải Dương đang muốn chơi xỏ Bạch Dương một chút !
Thách cô sao ? Lucy nhìn ly rượu trước mặt không nói gì, ánh mắt hơi buồn, rồi đột nhiên cô bé làm một hành động khiến cả hai ông anh phải hết hồn, cô cầm li rượu lên, uống cạn…
-Lucy !!!Bạch Dương vội vàng lên tiếng.
Hải Dương cũng quay sang lúng túng:
-Lucy !!! Anh chỉ đùa thôi mà, em giận đấy à ? (Kì lạ ! Sao con bé không phun ra giống lần trước nhỉ ?)
Cô bé không nói gì, cô với tay lấy chai rượu bên cạnh Hải Dương rót vào li và tiếp tục đưa lên miệng uống cạn, những giọt rượu đắng nghét lần lượt đi vào cào xé cổ họng cô bé, Lucy không còn cảm giác gì nữa, cô muốn quên đi mọi thứ, nghe nói rượu sẽ giúp người ta quên đi được mọi thứ không muốn nhớ, cô bé muốn thử quên đi Kei bằng cách này, mặc dù uống thứ chết tiệt này vào rất là khó chịu, nhưng có vẻ như nó đã có tác dụng, mới có hai ly là Lucy cảm thấy choáng váng rồi. Khi cô bé rót ly thứ ba ra đưa lên miệng thì Hải Dương đưa tay giật lấy, cả anh và Bạch Dương đều cau mày nhìn cô bé.
-Em làm sao vậy Lucy ? Rượu không phải là thứ em có thể uống đâu.
-Lucy !!! Em đừng có như vậy nữa. Cố uống rượu cũng không giải quyết được gì đâu. Coi chừng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của em đó.
Lucy không nói gì, cô bé cúi gằm mặt xuống, chỉ một lát sau thì cả người cô choáng váng, đầu cũng đau lên từng hồi, rồi cô thấy có gì đó bứt rứt khó chịu, hình ảnh của Kei lại hiện về trong tâm trí cô, rõ mồn một và trái tim cô lại đau nhói lên từng hồi…
Kei…
Đúng là dối trá mà. Rượu không thể làm người ta quên đi mọi thứ được, nó không làm cho Lucy hết buồn được. Lucy thật ngốc nghếch khi tin vào lời xúi dại của mấy tên bợm rượu mà !
Đau quá…
Trái tim Lucy cứ như bị ai cào xé vậy…
Hình ảnh của Kei vẫn hiện lên ám ảnh tâm trí Lucy…
Kei ! Lucy ghét Kei ! Tại sao cô lại phải chịu nỗi đau này, tại sao Kei đã đến bên cô mà không ở lại bên cạnh cô, tại sao cậu ấy cho cô hạnh phúc rồi lại vội vàng bỏ đi khiến cho cô phải đau đớn đến như vậy. Tại sao Kei lại tàn nhẫn với cô như vậy, rút cuộc thì Lucy đã làm gì sai chứ. Tại sao cả người yêu lẫn bạn bè đều bỏ cô mà đi. Tại sao họ lại tàn nhẫn với Lucy như vậy…
Lucy muốn được ở bên cạnh Kei, cô bé không nghĩ rằng mình có thể sống nếu thiếu Kei…nhưng không được. Kei đã không còn là của cô nữa rồi, chính xác thì cậu ấy chưa bao giờ là của Lucy cả. Là Lucy đang ảo tưởng mà thôi…
Trái tim Lucy đau thắt lại, cô bé cảm thấy khó thở và có gì đó nhòe ra từ khóe mắt, cả người cô bé run run…
-Lucy !!! Lucy!!! Em sao vậy…
-Lucy !!!
Hải Dương và Bạch Dương nhìn cô lo lắng, hẳn là hai người biết cô bé đang nghĩ gì, biết cô bé đang buồn vì lí do gì, cả hai đều nhìn nhau thở dài. Xem ra muốn cô em gái yếu đuối của họ quên đi tình yêu đầu tiên của mình và vui vẻ lại như ngày xưa là một điều rất khó. Nhẹ nhàng, Hải Dương ôm Lucy vào lòng dịu dàng vỗ vỗ lên lưng cô bé an ủi.
-Nín đi nào Lucy ! Em lớn rồi mà, lớn rồi mà còn khóc nhè hay sao ? Nín đi…
-Anh hai !!! Em phải làm sao đây, em không thể hết yêu Kei, em không thể quên được Kei, cả đời này em không thể quên được Kei…
Cả người Lucy run rẫy, nước mắt cô bé không ngừng tuôn ra ướt đẫm áo Hải Dương…
Đau…
Chưa bao giờ Lucy cảm thấy đau đớn như vậy, dù trước đây cô bé phải sống cô đơn

một mình trong sự ghẻ nhạt của những người họ hàng thì Lucy vẫn kiêu hãnh, dù cô độc nhưng Lucy vẫn kiêu hãnh vì sự mạnh mẽ của bản thân mình…Nhưng bây giờ thì khác…
Kei đã khiến mọi thứ sụp đổ trước mặt Lucy. Cậu đã quay lưng bước đi bỏ mặc Lucy với vết thương trong tim không bao giờ có thể liền lại được…
Mặc dù vậy cô bé vẫn không hề hận Kei hay những người bạn của mình, cô chỉ biết đắm chìm vào nỗi đau và cố gắng vùng vẫy mà không thể thoát ra khỏi nó…
Bế tắc…
Có lẽ không chỉ có nỗi đau là ngự trị trong trái tim của Lucy mà cô bé cảm thấy bế tắc hoàn toàn, ý thức được nỗi đau nhưng Lucy không có cách nào chạy trốn khỏi nó được…
- Anh hai…Em nhớ Kei… Em nhớ Kei lắm. Em muốn gặp Kei. Em muốn nhìn thấy Kei. Kei..…Kei…
… Kei…Đừng rời xa tớ. Tớ ghét cậu lắm. Cậu đã nói là yêu tớ, mãi ở bên tớ cơ mà….Tại sao lại bỏ tớ mà đi. Kei… Kei…
…Tớ nhớ cậu đến phát điên lên mất…
…Tớ yêu cậu đến phát điên lên mất…
…Kei…Tớ yêu cậu lắm…Trở lại với tớ đi…
Cứ thế cô bé ôm chặt anh trai mình và khóc nức nở gọi tên Kei. Dường như mọi dồn nén của cô bé bây giờ nhờ có hai ly rượu mà bộc phát ra rồi, hai người anh của cô cũng không biết phải làm sao nữa, vì bây giờ có nói gì với cô em gái của họ cũng đều là vô ích cả…
Hải Dương vẫn ôm chặt Lucy và để cô bé khóc mãi cho đến khi mệt lữ và ngủ gục trong lòng anh…
-Làm gì bây giờ ? Tôi có nên sai người đi chém chết thằng nhãi đó không nhỉ ? Đặt Lucy nằm dựa người vào vai mình, Hải Dương đưa ly rượu lên miệng nhìn Bạch Dương hội ý, ánh mắt anh bỗng nhiên trở nên sắc lẻm.
-Nó là con rễ tương lai của nhà họ Hà đó. Cậu muốn đắc tội với Khôi Vỹ sao ?
-Sợ gì chứ ! Cùng lắm là mất đi một mối làm ăn lớn thôi. Tôi đã tin tưởng giao em gái mình lại cho thằng nhóc đó…Vậy mà nó dám làm con bé sống dở chết dở như thế này. Hà Thiên Di ! Đúng là không thể tha thứ cho nó được mà. Nó nghĩ nó là ai chứ. Có nhà họ Hà chống lưng thì nó có thể an tâm ruồng rẩy em gái tôi sao ? Hừ ! Xem ra nó đã quên Hải Dương này là người như thế nào rồi.
Hải Dương vẫn bực bội, anh ôm chặt lấy Lucy trong lòng mà đau xót cho cô bé. Quả thật anh đã nghĩ đến chuyện sẽ “xửđẹp” Kei trước khi đưa Lucy rời khỏi đây rồi, nhưng nghĩ lại thì dù sao cậu nhóc cũng đã từng cứu Lucy, hơn nữa bây giờ Lucy đã đồng ý đi theo anh sang Oxtraylia nên Hải Dương không muốn làm to chuyện nữa. Nhưng nhìn Lucy vì Kei mà đau lòng như thế này thì cơn giận của Hải Dương lại bừng lên…
-Bỏ đi Hải Dương, cậu đừng làm mọi chuyện rắc rối thêm nữa, thằng nhóc kia chắc cũng chẳng vui vẻ gì sau chuyện này đâu. Hừm !!! Chỉ là rắc rối của mấy đứa con nít mới lớn thôi, Rồi con bé cũng sẽ quên đi chuyện này, có điều nó cần có thời gian…
-Hừ ! Nói thế nào thì tôi cũng không muốn bỏ qua cho thằng nhóc đó. Tối nay tôi sẽ cho người đi “xử đẹp” nó trước khi chúng ta sang Ôxtralia.
-Hải Dương ! Nếu không vì chuyện này thì Lucy cũng không chịu đi theo chúng ta sang Ôxtralia đâu. Thằng nhóc Thiên Di và Thanh Phong đã từng nhiều lần cứu mạng Lucy, nếu không có hai đứa nhóc đó, Lucy bé bỏng của chúng ta đã không còn sống đến bây giờ để cậu tức giận đâu.
-Thế thì sao ? Vì cứu con bé mà thằng nhóc đó có quyền làm tổn thương nó sao ?
-Thiên Di không cố ý đâu. Chỉ vì tụi nhóc còn quá trẻ, không biết cách điều chỉnh mối quan hệ nên mới có chuyện này, tụi nhóc vẫn còn cần thời gian để trưởng thành mà.
-Hừm ! Cậu có vẻ bênh vực thằng nhóc quá nhỉ ? cậu thật là cao thượng đó!
-Tôi coi mấy đứa nhóc này như em mình mà, mọi chuyện xảy ra đáng buồn thật, tội nghiệp nhất là Lucy bé bỏng của chúng ta. Phải rời xa Thiên Di nó sẽ đau khổ lắm, nhưng nếu thằng nhóc kia mà có mệnh hề gì thì nó cũng không sống nổi nữa đâu. Nên cậu đừng làm gì ngu ngốc nữa nhé !
-Hừm…Thế nào là ngu ngốc hả ? Hải Dương liếc Bạch Dương bực bội, tên này bây giờ còn quay sang dạy đời anh nữa.
-Rồi sau này tụi nhóc cũng quên được chuyện này thôi. Tụi nó vẫn là bọn nhóc con thôi mà, không chừng sau này lớn lên và nhớ lại những chuyện này, tụi nó còn bật cười vì sự ngốc nghếch của mình nữa đó.
-Hừ…Mong là vậy…

Buổi sáng trong lành.
Ngồi trong xe đi ra sân bay, trong đầu Lucy trống rỗng…
Quên…Mọi thứ rồi sẽ trở thành kí ức…
Lucy cố gắng ngăn bản thân không được nghĩ đến bất cứ điều gì nữa, nhưng trái tim cô bé vẫn nặng trĩu.
-Em mệt hả Lucy !
Hải Dương quay sang đặt tay lên trán cô bé lo lắng khi thấy cô có vẻ trầm tư. Hai ly rượu hôm qua đã tan hết sau một giấc ngủ dài của cô bé và nó không ảnh hưởng gì đến sức khỏe Lucy cả. Nhưng vẫn có điều khiến hai người anh của cô phải bận tâm…
-Em không sao !
-Đến nơi rồi. Khi lên máy bay em cố gắng ngủ một chút nhé Lucy ! Bạch Dương quay sang mở cửa xe bước ra.
Từ hai chiếc xe hơi phía sau, mấy người vệ sĩ cũng bước ra đi theo ba người vào sân bay. Lucy quay đầu lại nhìn thắc mắc. Có cần phải nghiêm trọng đến thế này không, cứ như Lucy là một nhân vật nào quan trọng lắm vậy…
Nhưng ngoài Lucy ra, cũng có ba người khác được vệ sĩ hộ tống cẩn thận không kém. Hai dòng vệ sĩ đều mặc vét đen đi theo những người mới vào sân bay. Lucy dừng lại quay sang, cô thấy có một bóng người quen thuộc lướt qua mình. Tự dưng trái tim cô bé đau nhói, loạn lên từng nhịp.
Kei…
Cô bé nhìn theo, nhưng bóng dáng của cậu đã khuất sau cánh cửa…Kei đã thấy Lucy và cậu đã tránh mặt cô…
Kei !
Nhớ đến cái tên này trái tim Lucy lại đau nhói. Thậm chí ngay cả lần cuối cùng gặp nhau, Kei vẫn không muốn nhìn thấy Lucy… Nhưng lẽ ra cậu không cần phải làm như vậy, Lucy đã từ bỏ rồi, cô bé đã không còn ý định níu kéo Kei nữa rồi…
-Lucy ! Tạm biệt…
Thanh Phong đang đứng trước mặt Lucy, tay cậu kéo theo một chiếc vali to. Thì ra ba người có cùng một giờ xuất phát với cô bé. Đưa đôi mắt xám biếc nhìn Lucy, Thanh Phong buồn bã:
-Giữ gìn sức khỏe nhé. Lucy !
-Cám ơn Phong ! Tạm biệt cậu.
Lucy cũng cười mỉm, Thanh Phong lúc nào cũng thế, tình cảm và dịu dàng như một thiên thần trong những giấc mơ. Nhật Dạ cũng đang đứng bên cạnh Thanh Phong, đôi mắt cô bé nhìn Lucy lạnh lùng không nói gì.
-Đi thôi Lucy ! Hải Dương nắm tay Lucy kéo cô bé đi, nhưng cô bé quay sang mỉm cười:
-Hai anh vào trước đi, em muốn nói chuyện với Nhật Dạ một lát.
Hải Dương cau mày nhìn cô bé rồi quay sang cô bé bên kia, suy nghĩ một lát, anh thả tay Lucy ra rồi cùng Bạch Dương đi vào trong. Nhật Dạ vẫn đứng nhìn Lucy không nói gì, cô bé quay sang mỉm cười:
-Chúc cậu thượng lộ bình an, Nhật Dạ !
Nhật Dạ vẫn không nói gì, nhìn Lucy cười trong lòng cô bé có chút gì đó cắn rứt.
-Nhật Dạ ! Xin lỗi cậu vì những chuyện đã qua. Tớ đã gây rắc rối cho các cậu nhiều rồi. Đúng là tớ đã chen ngang giữa cậu và Kei. Dù không cố ý nhưng tớ cũng đã làm tổn thương cậu nhiều. Tớ thật đáng trách quá, bây giờ tớ đã thấy rất hối hận. Tớ không dám mong Nhật Dạ sẽ tha thứ cho tớ. Nhưng tớ mong rằng cậu và Kei sẽ được hạnh phúc, sẽ được ở bên nhau mãi mãi…
Nhật Dạ không nói gì, đôi mắt xám biếc vẫn nhìn cô bạn mình lạnh lùng.
-Sau này cậu còn trở lại đây không Nhật Dạ ?
-Không !
-Tớ hi vọng là chúng ta sẽ được gặp lại nhau. Lặng yên một lát, Lucy nghiêng đầu nhìn Nhật Dạ mỉm cười, nụ cười thân thiết giống y như trước đây.
…-Nhật

Dạ à ! Chúng ta…vẫn là bạn chứ ?
-Cậu vẫn muốn làm bạn với tớ sao ? Sau tất cả những chuyện này mà cậu vẫn muốn chúng ta là bạn sao ?
Lucy mỉm cười gật đầu, chưa bao giờ cô muốn chấm dứt tình bạn với Nhật Dạ cả, cô bé kia thì mỉm cười nhạt nhẽo lắc đầu:
-Xin lỗi ! Nhưng tớ không muốn. Tạm biệt !
Nhật Dạ quay đi, đôi mắt xám hơi cay, trong lòng cô cảm thấy cắn rứt hơn bao giờ hết. Cô đã cướp đi Kei của Lucy, đã từng đối xử không tốt với Lucy, thế mà cô bé vẫn muốn làm bạn với cô. Lucy quá nhân hậu. Nhật Dạ tự thấy mình không xứng đáng với lòng vị tha của cô bé đó, và lần đầu tiên cô nhận ra rằng, mình thật là xấu xa…
Lucy thì vẫn đứng nhìn theo Nhật Dạ, buồn bã, vậy là cơ hội cuối cùng làm hòa với đứa bạn cũng đã thất bại…


-Đánh nó đi…
-Đánh nó đi…
Đang định bước vào trong thì cô bé nghe có tiếng xôn xao vang lên ở phía xa. Hình như ở đó có một vụ ẩu đả, mấy người nhân viên bảo vệ quanh đó vội vàng chạy lại giải quyết, cả sân bay vì vậy mà nhốn nháo cả lên. Hình như vụ việc càng lúc càng nghiêm trọng vì Lucy nghe có tiếng la hét inh ỏi, và dường như mấyngười nhân viên bảo vệ cũng bị tấn công thì phải…
Nhưng Lucy không có thời gian để quan tâm đến việc đó nữa, cô bé phải lên máy bay ngay nếu không sẽ bị trễ giờ. Đang đưa đôi mắt ngơ ngác tìm hai người anh trai thì bổng có một cánh tay bịt chặt miệng Lucy từ phía sau. Cô bé giật mình cố giẩy thoát ra. Nhưng cánh tay cứng ngắc vẫn giữ chặt lấy cô, rồi Lucy thấy mắt mình nặng trĩu lại và cô bé gục xuống. Chiếc khăn ướt tẩm thuốc mê trên tay kẻ lạ mặt rơi xuống sàn. Cô bé được đem ra một chiếc xe hơi đang chờ sẵn bên ngoài.
Sự việc xảy ra quá nhanh, cộng thêm vụ hỗn loạn xảy ra gần đó nên không một ai biết được Lucy đã bị bắt cóc.
08h20.
Còn mười phút nữa là máy bay cất cánh. Hải Dương và Bạch Dương đã chờ Lucy hơn hai mươi phút rồi mà vẫn không thấy cô bé quay lại. Hai người đã tỏ ra sốt ruột, Hải Dương cũng lỡ cho những người vệ sĩ về nhà hết rồi nên giờ không còn biết phải làm sao tìm Lucy được, gọi điện thoại thì cô nhóc không bắt máy.
-Con bé này, làm gì mà lâu thế không biết. Bực mình quá ! Bạch Dương đứng dậy nhìn đồng hồ nhăn nhó.
-Cậu lên máy bay trước đi Bạch Dương, tôi sẽ ra ngoài tìm con bé.
Hải Dương đứng dậy, có vẻ như anh đã hết kiên nhẫn với cô em này rồi, chạy vội ra khu vực khi nãy, vẫn chẳng thấy cô nhóc đâu, điện thoại thì đã tắt nguồn luôn rồi…
…-Con bé ngốc này…
Đang quay qua quay lại một cách khổ sở thì anh va mạnh vào một người nào đó trước mặt đi tới, tên này cũng không chịu nhìn đường. Hải Dương cau mày nhìn lên tên kia bực bội định cho nó một trận, chợt khuôn mặt anh dịu lại, Kei đang đứng trước mặt anh, chính là cậu đã vô ý va vào anh, đi theo sau Kei là Thanh Phong và Nhật Dạ, họ cũng đang nhìn anh không kém phần ngạc nhiên…
-Có chuyện gì vậy Hải Dương ? Nhìn thấy bộ dạng lo lắng của anh, Thanh Phong kéo vali lên trước hỏi thăm.
-Này Nhật Dạ ! Con bé Lucy đâu rồi ? Bước lại trước mặt Nhật Dạ, Hải Dương hơi mừng rỡ, vì người cuối cùng gặp Lucy là cô bé này, Hải Dương hi vọng một điều gì đó…
-Tôi không biết, có chuyện gì sao ?
Kei và Phong quay sang nhìn Hải Dương lo lắng, đúng lúc đó có tiếng loa thông báo họ lên máy bay…
-Con bé Lucy đã biến đi đâu mất rồi. Từ lúc nó ở lại nói chuyện với cô thì không còn thấy tăm hơi nó đâu nữa…
-Cô ấy có thể đi đâu được chứ ? Anh đã thử gọi điện cho cô ấy chưa ? Kei nhìn Hải Dương lo lắng. Tim cậu đập mạnh trong lồng ngực, một cảm giác bất an dấy lên, đúng lúc này, có một cô gái đi lại trước mặt cậu.
-Xin hỏi cậu là Hà Thiên Di phải không ?
-Vâng ! Có chuyện gì ? Kei quay sang nhìn cô gái lạ, cô ta đưa cho cậu một chiếc điện thoại đang được gọi đến.
-Có người nhờ tôi đưa cho cậu chiếc điện thoại này.
Kei nhìn cô gái khó hiểu rồi cầm chiếc điện thoại lên, bàn tay cậu lạnh ngắt, đây là chiếc điện thoại của Lucy, cậu vội nhấn nút nghe…
“Xin chào ! Lâu rồi không gặp. Con chó săn của Khôi Vỹ”. Đầu dây bên kia một giọng lạnh lẽo có vẻ hơi quen vang lên.
-Ai đó ? Kei hét lên bực bội, linh tính cho cậu biết đã có gì đó không hay xảy ra cho Lucy, và có liên quan đến kẻ này…
“Hà Thiên Di ! Tao biết mày đang giữ tập tài liệu mật của tập đoàn BIAT mà mày lấy được ở chỗ Hải Dương. Đem nó đến cho tao nếu mày muốn cứu con nhóc này !”
-Sadis !!! Mày muốn gì ? Kei gào lớn vào điện thoại, mọi người xung quanh cậu quay lại nhìn cậu bằng ánh mắt tò mò, có người thì sững sốt…
“ Một trò chơi nhỏ thôi. Địa điểm tao sẽ nói ày sau. Giữ lấy chiếc điện thoại này, tao sẽ còn liên lạc lại. Tao ày thời gian từ giờ đến 03h00 chiều để chuẩn bị tập tài liệu đó cho tao. Nếu tao không có được nó. Con bé này sẽ chết thảm…”
-Sadis… Kei gào lên giận giữ. Hải Dương giật phắt chiếc điện thoại trên tay Kei quát lớn:-Sadis !!! Mày đã làm gì em gái tao ?
“ Ủa !!! Hải Dương. Mày cũng ở đó à ? Mày cũng chuẩn bị đi. Sau con bé này sẽ đến lượt mày, nhanh thôi. Ha ha ha ha…”
-Khốn kiếp !!!!
Điện thoại tắt, Hải Dương như điên tiết, anh đưa tay giật mạnh chiếc cavat trên cổ áo lỏng ra, rồi lao ra ngoài bấm điện thoại hét lớn;
-Tập hợp tất cả mọi người lại. Tôi sẽ về ngay bây giờ. Con bé Lucy bị bắt cóc rồi…
Nhật Dạ và Thanh Phong nhìn Kei lo lắng. Tiếng loa thông báo liên tục gọi tên họ lên máy bay. Đôi mắt Kei trợn trừng đỏ ngầu, hai hàm răng cậu nghiến chặt, hai cánh tay run run nắm chặt lại, rồi cậu ném mạnh chiếc vali xuống đất lao về phía Hải Dương…
-Đưa cái điện thoại đó đây…
Hải Dương quay lại, chiếc điện thoại của Lucy trên tay anh đã bị Kei giật phăng, cậu chạy như bay ra ngoài, Thanh Phong và Nhật Dạ cũng vội vã đuổi theo…
Leo lên một chiếc taxi, Kei nhanh chóng quay trở lại ngôi biệt thự nhà họ Hà, nhìn thấy cậu hớt ha hớt hải chạy vào, Khôi Vỹ đang ngồi uống cà phê ngước lên ngạc nhiên.
-Thiên Di ! Sao lại quay về. Có chuyện gì vậy ?
Kei không trả lời, cậu vội vàng lao lên phòng, lật tung mọi thứ trong ngăn tủ, cậu lôi ra một tập tài liệu dày cộm trong túi kiếng. Ném nó lên giường, cậu cởi áo khoác vất luôn sang một bên rồi lại lục tung cái tủ lên một lần nữa. Lần này là một cây kiếm nhật sáng loáng. Cậu nhìn thanh kiếm lạnh ngắt trên tay mình rồi nhẹ nhàng khẽ rút ra, một vệt sáng lóe lên sắc lẻm như ánh mắt của cậu…
-Kei ! Cậu làm gì vậy ?
Thanh Phong và Nhật Dạ bên ngoài chạy xộc vào thở dốc. Nhìn thanh kiếm nhật trên tay Kei họ còn hoảng hốt hơn. Ba năm. Đúng ba năm rồi cậu mới cầm đến nó. Điều này làm cho Thanh Phong và Nhật Dạ dự đoán có điều gì đó không lành…Khuôn mặt Nhật Dạ tái nhợt, đôi môi run rẩy, cô bé đi lại gần Kei lo lắng:
-Kei ! Cậu không định đi gặp gã sát thủ đó chứ ?
Gạt thanh kiếm vào chuôi, Kei quay lại nhìn Nhật Dạ với vẻ mặt có lỗi, điều này làm cô bé cảm thấy run rẩy hơn. Rồi cậu quay sang cầm tập tài liệu trên giường, Kei sải bước ra ngoài…
-Kei !!! Cậu đừng đi. Nguy hiểm lắm. Gã đó có thể sẽ giết cậu đó. Kei…
Nhật Dạ hốt hoảng chạy theo giữ tay Kei lại, trái tim cô bé đập loạn trong lồng ngực. Kei dừng lại rồi cậu quay sang nhìn Nhật Dạ, đôi mắt đen xa thẳm tha thiết:
-Xin lỗi Nhật Dạ ! Tớ có

lỗi với cậu. Nhưng Lucy là tất cả đối với tớ. Cô ấy là người con gái mà tớ yêu thương nhất. Nếu cô ấy chết rồi, tớ cũng không còn muốn sống nữa. Tớ đã bỏ mặc Lucy một lầnrồi. Tớ không muốn lặp lại điều này nữa…
Gạt tay Nhật Dạ ra, Kei bước xuống cầu thang, Nhật Dạ vội chạy theo thì bị Thanh Phong giữ lại:
-Nhật Dạ ! Đôi mắt xám biếc của Thanh Phong mở ra mỉm cười nhìn Nhật Dạ, kéo cô ra sau.-Lucy là bạn của chúng ta. Đúng chứ. Cậu cũng không muốn cô ấy phải chết đúng không ?
Nhật Dạ lặng người. Đúng ! Nhật Dạ không muốn Lucy chết, nhưng mà…
-Cậu hãy ở yên trong nhà đi ! Tớ sẽ cố gắng bảo vệ Kei và mang Lucy trở về.
Nói rồi cậu cũng lao xuống theo Kei, Nhật Dạ hốt hoảng chạy theo…
-Phong !!!! Cả cậu mà cũng như vậy sao…
-Mấy thằng nhóc này, lộn xộn như thế là đủ rồi đó !!!!!!!!!
Vừa bước xuống cầu thang, Nhật Dạ đã nghe tiếng anh trai mình quát um lên ở ngoài sân, rồi một đám vệ sĩ đứng vây quanh Kei và Phong, ngăn không cho họ đi, cô bé vội vàng chạy lại. Kei đã không còn giữ được bình tĩnh nữa, cậu trừng mắt nhìn Khôi Vỹ gằn giọng:
-Tránh ra !!!!
-Bắt hai đứa nó lại ! Khôi Vỹ ra lệnh.
Đám thuộc hạ của anh ta lập tức lao vào Kei và Phong…
“RẦM….”
Đúng vào lúc này, một tiếng động chói tai vang lên, một đoàn mười chiếc xe hơi đen mới cóng lùi lũi lao vào, chiếc đầu tiên đã tông thẳng vào cánh cổng và hất nó sang một bên. Khi đoàn xe dừng lại, một đám người mặc đồ vét đen từ trên xe bước xuống xếp thành một hàng dọc đến trước mặt Khôi Vỹ. Khôi Vỹ nhếch miệng cười nhìn đám người trước mặt. Đám vệ sĩ nhà họ Hà cũng lao ra xếp thành một hàng ngay trước mặt anh ta. Vậy là trong sân biệt thự, một hàng vệ sĩ chữ T nổi lên…
-Thiên Di !!!!
Từ dọc hàng vệ sĩ, Hải Dương mặt đỏ hầm hầm lao đến nắm cổ áo Kei giận dữ. Hải Dương đã xuất hiện ở đây. Xem ra anh ta về nhà tập hợp lực lượng còn nhanh hơn cậu tưởng.
…-Thiên Di !!!! Tất cả là tại mày. Nếu mày không giữ đống giấy tờ chết tiệt đó thì con bé Lucy đã không bị bắt cóc rồi. Tao sẽ giết mày trước khi giết thằng khốn đó…
Gạt tay Hải Dương trên cổ mình, Kei xô anh ta ra, mặt đỏ bừng :
-Im đi. Lúc Lucy bị bắt cóc thì anh đang ở đâu ? Nếu không phải tại anh đón cô ấy về thì Lucy có bị bắt như thế này không. Chính anh đã đẩy con bé vào nguy hiểm thì có. Nếu Lucy mà có mệnh hệ gì, tôi sẽ giết anh…
-MÀY NÓI GÌ ?????
Hải Dương và Kei lại định lao vào nhau một lần nữa thì cả hai bị giữ lại…
-Kei ! Dừng lại đi. Bây giờ không phải là lúc nội bộ lục đục. Thanh Phong giữ chặt Kei và hất cậu ra sau.
-Hải Dương !!! Bình tĩnh lại. Chúng ta tới đây là để cứu Lucy chứ không phải thanh toán nhau như thế này…
Bạch Dương cũng ôm chặt Hải Dương từ phía sau, không để anh ta lao vào đánh nhau với Kei nữa. Và hai kẻ đang nổi điên này cũng nguôi nguôi được phần nào, nhưng ánh mắt nhìn nhau thì vẫn còn muốn ăn tươi nuốt sống nhau lắm…
-Hô ! Vậy là cô em gái ngoài giá thú của cậu đã bị bắt cóc sao ? Vụ này vui đây ! Khôi Vỹ đi đến trước mặt Hải Dương vui vẻ. Giờ thì anh mới nhớ là mình đang đứng trong lãnh địa của ai. Đưa đôi mắt không mấy thiện cảm nhìn anh chàng “đối tác lâu năm”, Hải Dương hất hàm:
-Không liên quan đến cậu ! Tôi chỉ có việc phải làm với con chó săn của cậu chút thôi. Chịu khó đứng ngoài một lát đi, Khôi Vỹ !
-Bình tĩnh nào ! Người ta nói “ đánh chó phải ngó mặt chủ”. Chưa gì cậu đã kéo một đám thuộc hạ lao xao ùa vào, còn phá tan cái
2hi.us