Teya Salat
Truyện teen Thầy, Dạy Tôi Yêu Anh Đi !

Truyện teen Thầy, Dạy Tôi Yêu Anh Đi !

Tác giả: Internet

Truyện teen Thầy, Dạy Tôi Yêu Anh Đi !

'Ổn sao? Thoải mái sao?'
Cuối cùng vẫn phải tự đầu hàng. Tại sao lại buồn đến thế? Lại cô đơn, khó chịu đến thế?
. . .
Phòng của Hoành và Thiên thì lại khác...
Thiên Tổng dang tay ra đặt cạnh bên gối để Hoành dựa vào. Nhìn cậu chăm chú hồi lâu, phát hiện người bên cạnh còn đang suy nghĩ hay đấu tranh nội tâm gì đó còn ghê gớm hơn mình
Vì sao anh biết à? Bởi Hoành cứ nhìn chăm chăm vào trần nhà, không chú ý đến anh đã nhìn cậu rất lâu rồi. Cậu cũng đang suy nghĩ rất nhiều. Hàng lông mày nhíu lại, nắm tay bất giác cũng chặt lại thêm một chút
Cậu đang nhớ đến hôm đó, ngày Khải không từ mà biệt rời khỏi nơi này
Cậu là bạn thân của Nguyên, là người chứng kiến người bạn mà mình vô cùng quan tâm, có được một tình yêu hạnh phúc
Lúc đó cậu chưa quen với Tỉ, độc thân một mình đã buồn chán mà tối nào cũng bị Nguyên gọi điện kể hết chuyện trên trời dưới đất, cùng một chủ đề một: Vương Tuấn Khải
"Hoành Hoành! Cậu biết không? Hôm nay anh ấy nắm tay tớ trên đường về đấy! Cậu nói xem có phải việc trọng đại hay không?"
"Hoành Hoành! Hôm nay tớ và anh ấy hôn nhau! Thật là kích động a!"
"Hoành Hoành! Ngày mai tớ quyết định chủ động hẹn anh ấy đi chơi. Thật là hồi hộp quá đi! Cậu nói xem phải bắt đầu nhưthế nào đây?"
"Hoành Hoành! Tớ phát hiện ra một chuyện. Điện thoại của anh ấy mật khẩu là ngày sinh của tớ. Ảnh nền cũng là hình của tớ!"
"Hoành Hoành! Tớ và anh ấy quả thật có thần giao cách cảm nha! Tặng quà bất ngờ không hẹn mà cũng giống nữa. Cậu nói xem có phải rất xứng đôi không?"
"Hoành Hoành, Hoành Hoành"....
Cậu ấy cứ như thế. Mỗi một kỉ niệm dù là nhỏ nhất giữa cậu và "anh ấy", cậu đều không bỏ sót. Hoành quen dần với những cuộc gọi như thế. Nam thần và bạn thân của mình quen nhau. Cậu mừng cho họ còn không kịp nữa là. Cho đến một ngày...
"Hoành Hoành, anh ấy mấy ngày nay rất lạ! Không cười nhiều với tớ như trước nữa, lạnh nhạt với tớ hơn"
"Hoành Hoành...anh ấy đi rồi...rời xa tớ rồi..."
Sau cuộc gọi ấy là quãng thời gian cậu không muốn nhớ lại. Nhất là lúc mà Vương Nguyên xém bị tai nạn. Lúc đó...không còn nam thần nào trong lòng cậu hết. Chỉ có một Vương Tuấn Khải làm bạn thân nhất của cậu đau khổ
Rồi sao nữa? Sau đó trở về, cướp đi con trai nuôi mà cả ba người bọn cậu đều yêu quý. Có phải con người đó muốn làm khó, làm khổ người khác đến vậy?
Tạm gạt đi dòng suy nghĩ miên man, cậu chậm rãi lên tiếng
-Có phải em rất đáng ghét không?
Anh nằm bên cạnh nhìn cậu thật lâu. Lâu đến nỗi cậu tưởng anh sẽ không lên tiếng thì giọng nói ấm áp quen thuộc mới vang lên, hòa vào đêm tối, trôi nhẹ nhàng vào tai, dịu dàng vỗ về sự lo lắng trong cậu
-Em không đáng ghét, cũng không sai. Hay đúng hơn, chúng ta không thể nói ai đúng ai sai. Mỗi người một nỗi, làm sao em có thể lo hết được?!
-Nhưng mà ngày đó...cậu ấy đau khổ đủ rồi!
-Anh biết em lo cho cậu ấy. Nhưng em có nghĩ, Vương Nguyên cũng yêu Tuấn Khải lắm không? Có nghĩ thật ra hai người họ, thực chất chỉ có một sóng gió xa cách như thế, có trắc trở mới hiểu được nhau mà quý trọng chứ
-Vậy là em đã sai thật rồi...
-Có thể bù đắp mà. Chỉ cần ỗi người một cơ hội.

Em rất tốt mà
-Nhưng mà em vẫn lo...
Cảm thấy đã đả thông tư tưởng của người bên cạnh rồi, bây giờ là lúc làm cho em ấy vui tươi trở lại, anh bắt đầu giả vờ giận lẫy một chút
-Lưu Chí Hoành! Em nói xem có phải em đã yêu Vương Nguyên rồi sao? Cái gì cũng cậu ấy. Em không có yêu anh
-Không có không có! Em chỉ quan tâm cậu ấy thôi. Em yêu anh! Em chỉ yêu anh thôi mà! Đừng có giận
Hoành nghe Tỉ đột nhiên đổi giọng thì lo lắng, tay chân níu chặt bám vào người anh. Còn vùi mặt vào lòng, kẹp cứng ngắt cả người như sợ anh đột nhiên biến mất vậy. Vui vẻ nhoẻn miệng cười thật tươi
-Được được. Ngoan, anh biết em yêu anh rồi. Không cần phải níu anh chặt như vậy
Miệng nói vậy nhưng tay vẫn không an phận ôm lại người kia. Rồi hoạt động một hồi mới ôm nhau chìm vào giấc ngủ
Một đêm như vậy, lại có bao nhiêu tâm tư...có lẽ nên thả lỏng bản thân một chút. Cho mỗi người một cơ hội để bước đến tương lại
~Đọc xong xin để lại ý kiến cho tôi nhé! Ăn mừng một ngày hiếm hoi Jay đây ko đăng giờ linh đi )



Một ngày mới lại đến, mọi thứ đều khoác lên ình một bộ dạng khác, Nguyên cũng vậy
Hôm nay, cậu lại trở về cuộc sống một mình của mình, không gò bó, không phải lo cho ai cả
Bàn tay quơ quào loạn xạ trên không trung, cuối cùng cậu cũng chạm vào được cái đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường. Ai! Buồn ngủ chết đi được
Đấu tranh tư tưởng một hồi cậu mới ngồi bật dậy, suy suy nghĩ nghĩ gì đó mông lung trong đầu, rồi chậm chạp bước vào nhà vệ sinh
Bôi kem đánh răng, xúc miệng, cậu mắt nhắm mắt mở bắt đầu đánh. Đến khi tát nước vào mặt, nhìn lại mình trong gương mới bất ngờ "A" một tiếng
"Mình tàn tạ đến mức này rồi sao?"
Dụi dụi mắt nhìn người trong gương, tóc tai rối bù chẳng theo nếp như thường lệ, mặt mày xanh xao, gò má hóp lại, dưới mắt "vinh hạnh" xuất hiện hai quầng thâm. A! Cậu có thể coi là họ hàng của gấu trúc rồi??
"Vì cái gì chứ?!" Tự nói với lòng, hai tay vừ đưa tới nhéo nhéo hai má mình cho thêm tỉnh táo. Tiếp theo là luồn tay vào tóc, vuốt chải một hồi mới tạm ổn
"Vương Nguyên! Tới đây thôi. Phải đối tốt với bản thân một chút!" Nhìn chàng trai trong gương mỉm cười với mình một cái, cậu hài lòng điều chỉnh tâm trạng rồi bước ra ngoài
Giờ tự kỉ, kết thúc...
Mở cửa ra ngoài, ngoài phòng khách, phòng ăn, nhà bếp trống không. Trí nhớ tua lại, cậu nhớ là còn hai ngưòi nữa ở trong nhà mình từ hôm qua, nhưng sáng sớm đã không thấy đâu?
Không mảy may để tâm, cậu mở cửa tủ lạnh, phát hiện có một tờ giấy "Nhị Nguyên, bọn tớ có việc ra ngoài sớm một chút, cậu tự giải quyết bữa sáng một mình rồi đi làm nhé! Nhớ kĩ, tớ lúc nào cũng giám sát đấy. Đừng có nghĩ quẩn, tớ không lo nổi cho cậu đâu. Bye"
Đọc đi đọc lại vài lần, cậu thở dài thườn thượt. Đã không quan tâm được nhiều gì cho cam mà còn ra vẻ. Lại phải một mình lẻ loi cô đơn rồi
~Hôm nay cậu lại đến trường dạy học. Cố gắng cũng có thể tập trung dạy tốt. Đến cuối giờ thì lại theo thói quen đến trường của Tiểu Anh
Dừng chân bên lề đường trước cổng, cậu bỗng khựng lại. Tại sao mình lại đến đây?? Trong lòng thắc mắc không thôi, nhưng làm sao mà lí giải được. Chắc là...quen rồi
Định xoay người rời đi, lại thấy từ xa bóng dáng nhỏ bé trông rất quen mắt đang tiến lại, ngày càng gần
Tiểu Anh chạy từ lớp học về phía cổng. Hình như khi trông thấy cậu ở đó, nó khựng lại một chút, mở to mắt nhìn cậu. Một chút lại khẽ khàng thu hồi tầm mắt, xoay người về hướng chiếc xe đang chờ sẵn phía kia
Bàn tay định giơ ra vẫy chào con giờ đây cứng đờ, thất vọng. Nó không muốn nhìn mình nữa? Chào một tiếng cũng không?
Đau lòng lê bước về phía đối diện, cậu quyết định sẽ không quay đầu lại. Vì vậy cũng không biết đằng sau, chiếc xe mà bé con trèo lên khi nãy đang đổi hướng ngược lại, chậm rãi theo phía sau
Trên xe...
-Con tuyệt tình quá đấy!
-Đâu có! Con sợ nếu con tiến lại, sẽ mềm lòng mà khai hết...
Cái miệng nhỏ nhắn chu lên, mặt cúi xuống nhìn bàn chân năm ngón. Anh vừa lái xe vừa nhìn con, miệng cười tủm tỉm bảo
-Thấy con biết suy nghĩ như vậy...thành công rồi, ba tặng Tiểu Anh một món quà nhé!
Nghe tới quà, bé con lập tức ngẩng đầu, giương đôi mắt to tròn đầy mong chờnhìn anh. Rồi nói
-Con muốn có em gái!
-Cũng được- anh trả lời, kèm theo một nụ cười đầy ẩn ý...
~Có thêm người ở trong nhà thật phiền nha! Tỉ như lúc này...
Nguyên kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, nhìn những món ăn hấp dẫn đang tỏa khói nghi ngút, trông hấp dẫn vô cùng. Cậu đưa mũi sát lại, hít hà mùi hương thức ăn quyến rũ, máu huyết trong người sôi trào, cậu cầm đũa lên với quyết tâm càn quét to lớn
Tưởng như nước miếng sắp chảy ra đến nơi, người ngồi đối diện lại xấu xa đánh vào tay cậu đang cầm.đũa
-Ai ui! Đau!- cậu nhăn mặt khó chịu, ai oán nhìn người kia khoanh tay trước ngực, ra dáng ông già
-Rửa tay cái đã!
Vì đồ ăn, cậu nhịn. Dùng tốc độ nhanh nhất đi rửa tay, mà thực chất là chà chà kì kì mấy cái lại nhào ra. Ngay lúc Thiên Tỉ bưng đĩa thức ăn nóng hổi cuối cùng tới
Không thể nhịn được nữa, không cần biết có còn ai ngăn cản hay không, cậu chộp ngay lấy bát tay trái, đũa tay phải...gắp ăn lia lịa
Hai người kia từ tốn vừa ăn vừa trò chuyện, bàn luận cái gì đó. Cậu thèm quan tâm! Lúc ăn thì phải tập trung chứ đúng không? Vừa ăn vừa bàn luận gì đó thật mất hứng!
Thế là Vương Nguyên trở thành một con sâu đói, nhanh chóng gom hết thức ăn ngon lành vào bụng. Xong xuôi đặt chén trở lại, dùng khăn tao nhã lau miệng
Hai người còn lại nhìn cậu không chớp mắt, còn hỏi
-Nguyên, cậu bị đả kích ảnh hưởng đến khả năng ăn uống sao? Làm sao mà ăn như chưa từng được ăn vậy?
Cậu ngồi vắt chéo chân, xoa xoa bụng đã no căng rồi nói
-Có lợi mà, hai cậu hảo tâm qua đây chăm sóc tớ như thế, không biết tận dụng là đồ ngốc rồi
Nghe giọng điệu chủ nhà như thế, Hoành trong một lúc không biết phải nói gì, đúng là tự đâm đầu vào tự chuốc lấy họa mà!
Nguyên tiêu sái phủi mông bỏ về phòng, bỏ lại hai người kia tiếp tục đi rửa chén dọn dẹp. Trong bụng thắc mắc "Mình có chọn nhầm bạn không nhỉ? Sao tên đó phởn thế!!!"
Vì chán quá không có việc gì làm, nên cậu quyết định tiếp tục đi dạy học cho trại trẻ mồ côi
Nhìn thấy gương mặt đáng yêu của những bản nhỏ ở đây, lòng cậu lại vui vẻ hơn, nhưng lại nhớ đến Tiểu Anh...
Các bạn nhỏ lanh lợi hơn rồi. Cơ sở vật chất, thiết bị cũng tốt hơn. Nhưng có điều là...chúng đều gắn mác "Bố mới của Tiểu Anh"
Nhà giàu có khác! Cung cấp cho trưòng thiết bị mới nữa chứ
Dạy xong, cậu thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. Thình lình ở cửa, một khuôn mặt nhỏ nhắn thò vào làm cậu giật mình
Định thần lại thì thấy đó là Tiểu Anh, thở phào một cái, cậu vừa bước đến vừa hỏi
-Tiểu Anh, con sao lại đến đây?
Gương mặt nhỏ lộ chút gian manh, lại vô cùng vui vẻ nắm lấy tay cậu kéo kéo
-Ba Nguyên, con muốn cho ba coi cái này hay lắm!
~Sr các cô vì tôi post trễ.Tại dạo này học nhiều quá. Mà khoảng một chap nữa là end rồi. Tiếp tục sẽ có ngoại truyện. Mong các cô sẽ ủng hộ đến khi truyện kết thúc luôn nhé!

Bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay cậu, lôi lôi kéo kéo đến một nơi nào đó
Đi hết dãy hành lang của lớp học, Quang Anh đưa cậu đến một khu vườn phía sau trường. Không biết ai đã trang trí lại nơi này, mà cây cỏ rất đều, hình như còn có thêm nhiều hoa hơn nữa. Có người dùng nơi này dã ngoại sao??
Trong bụng còn đang thắc mắc không biết bé con lại bày trò gì, thì Tiểu Anh đã đứng lại, quay sang nói với cậu
-Ba Nguyên, con có quà tặng ba
Sau đó bé buông tay cậu ra, ục ịch chạy lên phía trước, bắt đầu...
"Ở một bờ biển nọ có một chú cua nhỏ tài giỏi là thầy giáo của bạn bánh trôi..."
Tiểu Anh đứng đối diện với cậu, bắt đầu câu chuyện mà ba Nguyên của nó là nhân vật chính. Vừa kể vừa khoa tay múa chân để diễn tả
Giọng kể của bé nghe vừa trẻ con mà lại rất đáng yêu, mang thời tuổi trẻ của cả hai trở lại trong tâm trí cậu...
Những buổi học mệt mỏi, những lúc bên nhau, chơi đùa với nhau, yêu thương, cùng nhau cố gắng...từng câu từng chữ, từng động tác của Quang Anh, chậm rãi ngấm sâu vào trái tim cậu, làm cho cậu nhớ Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải đã yêu nhau như thế nào, đã bên nhau vui vẻ ra sao
"Nhưng..." Đột nhiên giọng nói của con trai thay đổi, cậu thôi thất thần, ổn định lại tâm trạng nghe nó tiếp tục
"Cua nhỏ phải đi...bỏ lại bánh trôi một mình rất cô đơn"
"Nhưng mà bánh trôi không biết, thật ra cua nhỏ cũng rất đau lòng" bé con vừa kể vừa cụp mắt, tay phải chậm rãi đưa đến bên ngực trái, vỗ nhẹ vào đó
...
"Đến khi cua nhỏ trở về, nhận nuôi Tiểu Trôi cũng vì muốn cho Bánh trôi có một gia đình nhỏ hạnh phúc, bù đắp cho khoảng thời gian đã để Bánh trôi lại một mình"
"Nhưng mà Bánh trôi dường như không hiểu, mà Thiên nga nhỏ cũng lo cho Bánh trôi" Tiểu Anh lại xua xua bàn tay nhỏ bé, diễn tả thay cho tâm trạng của cua nhỏ
"Uhm...thật ra con chỉ biết đến đây thôi, còn quyết định của Bánh trôi...daddy bảo hỏi ba mới biết" bé con mở đôi mắt to tròn nhìn cậu, trông đầy mong đợi
Cậu tạm thời chỉ thấy có một cảm xúc gì đó lan tỏa trong lòng, không rõ là vui hay buồn. Định nói với con trai gì đó nhưng từ phía sau lại có một người tiến đến
-Anh rất muốn biết câu trả lời của em
Cậu giật mình quay sang, là Tuấn Khải. Anh bước về phía hai người, dắt Tiểu Anh đứng sang một bên rồi nhìn cậu
-Bánh trôi có thể...trở lại bên cua nhỏ không?- anh vừa hỏi vừa cầm lấy tay cậu, ánh mắt chân thành làm cậu lúng túng
Trong khi còn đang không biết phải làm sao, đã bị anh kéo vào vòng tay, giữ rất chặt
-Lúc trước em nói, nếu một ngày anh không còn ở bên em nữa, em sẽ ở yên một chỗ chờ anh hối hận mà trở về bên cạnh em. Bây giờ anh hối hận rồi. Nguyên tử, anh hối hận lắm rồi! Có thể cho anh một cơ hội không??
Có gì đó ấm áp len lõi, chạm đến nơi mềm yếu nhất trong cậu, nhẹ nhàng xoa dịu nỗi cô đơn tràn ngập bấy lâu nơi ấy. Tay cậu chậm rãi đưa lên ôm lấy anh, đáp trả lại cái ôm nhẹ nhàng
Còn chưa kịp trả lời lại nghe từ phía sau có giọng nói truyền đến
-Nguyên Nguyên...
Cả người cậu cứng đờ, thần kinh căng thẳng khi nghe tiếng nói kia. Lập tức đẩy vòng tay Khải ra, thoát khỏi cái ôm của anh, lúng túng giải thích
-Cậu...đừng giận...tớ...tớ...
Cậu không biết phải giải thích như thế nào. Cậu muốn quay lại bên anh, nhưng còn Hoành? Cậu ấy cố chấp như vậy, có chấp nhận được hay không?
-Tớ biết cậu vẫn còn yêu anh ấy. Vậynên dũng cảm lên, dũng cảm với tình yêu mà cậu đã chọn đi!
Đột ngiên lại cảm thấy rất xúc động, nước mắt trào ra không cách nào ngăn nổi. Cứ như vậy cậu khóc, khóc như một đứa trẻ. Cuối cùng cậu cũng có thể cùng những người mình yêu thương thoải mái ở bên cạnh nhau rồi. Có phải rất đáng vui mừng không? Sao nước mắt lại không kìm được thế này?!
Trong khi đó những người còn lại ai cũng lo lắng, Khải ôm lấy cậu, nói
-Ngoan, đừng khóc. Có anh ở đây, sẽ không để em cô đơn nữa. Chúng ta sẽ lại ở bên nhau. Có được không? Đừng khóc nữa
Cậu gật gật đầu trong khi nước mắt giàn giụa đầy mặt. Không biết bộ dáng của mình lúc này trông như thế nào
Dỗ mãi mà cậu vẫn không thể ngừng nấc được, hết kiên nhẫn, anh giữ chặt đầu cậu, dán môi mình lên môi cậu để kìm lại tiếng nấc liên tục kia
Hoành và Tỉ đứng bên nhìn thấy thế vội vàng kéo Quang Anh qua một bên, đưa tay che mắt nó lại. Bé con đang xem mọi người nói chuyện, chỗ hiểu chỗ không rồi lại thấy ba Nguyên khóc. Chưa kịp dỗ gì đã bị bịt mắt lại, ngơ ngác vịn tay Hoành, hỏi
-A? Sao lại bịt mắt con??
-Con nít không được xem. Đợi khi nào con lớn chú dạy cho con
Bên này, môi hai người dán chặt vào nhau, cảm nhận tư vị của người kia. Khải vẫn như vậy, chậm rãi cảm nhận từng chút một từ đôi môi ngọt ngào của cậu. Quả thật là ngọt như đường a! Lúc nào cũng làm cho anh nghiện
Tách nhẹ đôi môi, anh bắt đầu tiến vào bên trong miệng, tìm đến cái lưỡi xinh xắn cũng ngọt vô cùng kia. Đầu lưỡi vừa chạm đến, người cậu khẽ run lên một cái, anh lại càng xiết chặt vòng tay hơn, giữ cậu thật chặt trong lòng
Hai đầu lưỡi tìm thấy nhau, quấn chặt không dứt. Mút mát đến khi cả mặt cậu đỏ bừng vì thiếu dưỡng khí mới lưu luyến rời nhau ra
Nguyên chậm rãi mở mắt, vì lúc nãy vừa khóc xong nên tròng mắt còn long lanh ngấn nước, trông rất quyến rũ, như dụ dỗ người ta
Cả hai người đứng đó, nhìn nhau, nở nụ cười. Ngày tháng sau này, anh nhất định sẽ không rời xa cậu nữa. Chắn chắn sẽ cho cậu một cuộc sống hạnh phúc, một gia đình nhỏ, chỉ cần như vậy là đủ
-End-



Cuộc sống hạnh phúc của gia đình ba người, bắt đầu
Sau khi chuyển hết đồ đạc qua nhà của Khải, Nguyên ngồi phịch xuống ghế salon, tay phẩy phẩy tạo chút gió cho đỡ nóng
"Tại sao không giúp em chứ?! Em ghét anh, ghét anh, ghét anh!!"-Nguyên không phục, ngồi dẩu môi trách móc. Muốn dậm chân cũng không đủ sức mà dậm
"Anh vô tội mà. Em không muốn có đồ ăn ăn sao? Em thì không nấu được. Nên anh đành phải để em một mình mà đi nấu thôi"-Anh nhún vai buồn cười nhìn cậu. Mỉm cười bước đến ngồi xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy cậu
"Tránh xa em ra, mệt mỏi quá, ăn xong em phải đi tắm. Tiểu Anh, con đâu rồi, ra ăn cơm với ba nào!"
"Dạ! Con ra liền"-sau tiếng trả lời là thân ảnh nhỏ đáng yêu chạy ra, leo lên ghế ngồi bên cạnh cậu
Khải cũng bước đến dọn đồ ăn ra, rồi kéo ghế ngồi đối diện cậu, bắt đầu cùng ăn tối
"Em mỏi người đúng không? Để anh đút cho!!" Khải nham nhở đề nghị, cậu dù có buồn nôn cũng không thèm khán cự, ngồi đó cho người yêu vừa đút vừa nói mấy câu
"Há miệng ra nào!...Ùm, Nguyên Nguyên giỏi quá"
"Một miếng nữa, một miếng nữa thôi...ùmm"
Trán cậu chạy đầy hắc tuyến, trừng mắt nói "Em mới không phải con nít! Anh im miệng, không được nói mấy lời nham nhở đó!"
Tuấn Khải ngược lại không chịu đả kích, nhào đến ôm cậu, kéo đầu cậu vùi vào vai mình nói: "Bảo bối ngoan, đừng giận lẫy mà. Anh thương, thương Nguyên Nguyên nhất!"
"..."-phải nói, cậu thật sự đã chọn nhầm một tên bệnh hoạn?
Quang Anh ngồi đối diện nhìn một màn này, che miệng cười khúc khích để tránh cho cơm trong miệng không bị văng ra
Cơm nước xong xuôi, cậu buông đũa, kéo ghế đứng dậy đi vào phòng,

bỏ lại một câu "Hai người tự dọn dẹp" rồi chuẩn bị đồ đi tắm
Hai cha con còn đang ăn chỉ biết nhìn nhau, đau khổ cắn cắn đũa "Em thật biết cách hành hạ bọn anh"
Lúc cậu tắm xong đi ra, cảm thấy khát nước nên mò vào bếp. Vô tình lại bắt gặp một cảnh rất đẹp mắt...một lớn một nhỏ nhà cậu mỗi người một bên, đứng rửa chén. Cậu uống hớp nước, khoanh tay nhìn hai người kia hợp tác như thế nào
Quang Anh có cao lên một chút, nhưng vẫn phải nhón chân mới rửa tới. Rửa một hồi thấy chén nhớt nhớt, nên đưa qua bên Khải
"Daddy, cái này còn nhớt quá, daddy rửa lại xem"
"Uhm"-anh cầm lấy, chà lại thật kĩ. Một lát lại nghe Quang Anh nói
"Daddy, cái này cũng nhớt, lại"
"Uhm"-anh miễn cưỡng lại cầm lên chà lại. Một hồi con trai lại nói
"Daddy, cái này còn dơ, cái này chưa sạch..."
Chịu không nổi, anh gom tất cả những thứ mà rửa mãi mà Tiểu Anh vẫn trả lại...một phát ném vào sọt rác
Nguyên và con trai cùng trố mắt ngạc nhiên, đống chén rơi vào va chạm nhau nghe "choang choang" "xoảng xoảng"
"Ngày mai đi mua cái khác!" Anh nhẫn tâm phán một câu xanh rờn, bỏ luôn đống chén dĩa phiền toái kia. Nguyên thấy thế bước đến vỗ vai anh, chép miệng nói
"Em nghĩ là mình nên đổi nước rửa chén thì hơn. Anh thật lãng phí!" Chán ghét lê dép về phòng
"Ai bảo chúng rửa mãi không sạch" chán ghét nhìn đống chén dĩa, lẽo đẽo theo sau
Bỏ lại bé con không hiểu gì, đành ra ngoài xem phim hoạt hình, biết điều không cản trở hai người ba của mình
Nguyên về tới phòng, nói với anh: "Lo xong cho con rồi hãy nói với em". Rồi mệt mỏi nằm ình ra giường, không thèm động đậy
Khải ngậm ngùi ra khỏi phòng, nới với con trai: "Tiểu Anh, con xem xong rồi đánh răng đi ngủ nhé. Mai dậy sớm daddy chở đi học"
"Dạ" Quang Anh trả lời qua loa, dán mắt vào TV tiếp tục xem hoạt hình, dặn dò xong xuôi, anh định quay về phòng lại nhớ ra gì đó, nói với bé con
"Hay là con đừng gọi ba Nguyên nữa!"
"Vì sao ạ?"
"Gọi mẹ đi! Nhớ chưa? Ngoan"
"..."
Quang Anh không trả lời, coi như là đồng ý. Thế là anh vui vẻ vừa đi vừa nói
"Vẫn quy định cũ"
"Dù nghe tiếng động gì cũng không được thắc mắc hay tò mò, con nhớ rồi"
"Ngoan!"
"Vợ à, để anh xoa bóp cho em"-Khải vừa nói vừa cầm tay cậu, xoa xoa, bóp bóp, vuốt vuốt
"Cả ngày nay có thèm ngó ngàng đến em đâu? Xoa bóp làm chi?"-cậu nhắm mắt nằm lì ra đó, dù lời nói trách móc nhưng cũng không khán cự động tác của anh
"Anh phải nấu bữa tối mà, em cũng biết là emkhông nên miễng cưỡng..."
"Không thì ra ngoài ăn"
"Chính em bảo lãng phí còn gì?"
"..."-lần này cậu câm nín, lại bị chính mình hại. Uất ức trong lòng quyết định ngậm miệng không thèm nói
Khải thấy vậy lại lay lay chọt chọt: "Vợ yêu, đừng giận mà. Anh đau lòng lắm" lại giả giọng không nghiêm túc
"Hơn một tháng nữa mới cưới, vợ con cái gì?" Chán ghét, đẩy ra
"Em biết giới trẻ bây giờ có mốt gì không?" Mặt nham nhở, cười gian
"Không biết" lạnh lùng
"Trước khi cưới cũng có thể ấy ấy á!" Nói xong lấy tay cậu che lên mặt mình, làm vẻ xấu hổ
"Ấy ấy cái gì?"-cậu khó hiểu nhìn biểu hiện của anh
"Là thực hành ấy ấy á" tiếp tục e thẹn
"Ấy...ấy...biến thái"
Trong một chốc hiểu ra được ý đồ của ngưòi kia, cậu lập tức vùng vẫy hòng thoát khỏi móng vuốt của sói. Nhưng mà đau đớn thay...không kịp nữa rồi
À tiết lộ cho biêst, phiên ngoại sau: đêm đầu tiên nhá! Có cô bác nào mong chờ ko? H nhiều lắm á (nói vu vơ thôi)



A~ ta vì các cô mà viết H đây. Đọc bình thường thì được. Nhưng mà viết thì...ô...ô không biết đâu
Những chi tiết bên dưới vô cùng nhạy cảm và có cảnh người lớn. Ai không thích có quyền không xem chap này, au không để tâm =))
Nhưng mà ta lần đầu viết H nhiều khi không tốt mong mọi người đừng chê nhé. Giờ thì bắt đầu...
~~"Đồ lưu manh...ưm..." Miệng thì mắng nhưng môi lại không nghe lời, đáp trả lại cái hôn của anh. Day dưa một hồi anh mới buông ra, cậu thở hổn hển nói "Đừng giở trò. Hôm nay em mệt lắm"
"Vận động một chút cũng tốt mà. Lần trước em làm anh nhịn rất đau khổ, ác lắm có biết không? Hôm nay đền bù cho anh đi"- xấu xa đề nghị xong, cậu còn chưa kịp trả lời lại bị môi anh chặn lại
Khải hôn cậu rất say đắm, như chìm vào một chất gây nghiện ngọt ngào không cách nào thoát khỏi
Anh nằm đè lên người cậu, dịu dàng hôn, nâng niu như một món bảo bối. Tiếp xúc thân mật như vậy làm hai má cậu không khỏi đỏ rần lên
Nhìn biểu hiện đáng yêu như vậy, anh cảm thấy bản thân thật sự đã mê đắm người này lắm rồi. Lại nhìn chăm chú nữa, thấy đôi mắt xinh đẹp của người trong lòng ngấn nước, làn da trắng noãn không chút tì vết, đôi môi mỏng căng mộng vì mới bị anh mút mát, gặm cắn. Lại đến vành tai đỏ lựng, xương quai xanh gợi cảm...
"Nguyên tử...cho anh nhé!" Anh kề môi sát vành tai của cậu, nhẹ nhàng tâm tình. Tim cậu đánh thịch một cái, cảm giác xấu hổ lấn át, lắp bắp "Ưm...em...em...có sao không?"
"Bảo bối...không sao. Anh sẽ nhẹ nhàng" nói rồi lại giáng xuống môi cậu một nụ hôn. Day dưa thật lâu mới chuyển sang hôn đến vành tai đỏ lựng vì thẹn thùng, nhẹ nhàng nỉ non "Nguyên Tử, anh yêu em. Thật sự đã yêu em đến nghiện rồi..." Xong lại hôn xuống xương quai xanh hoàn hảo cuốn hút
Bàn tay không an phận lần mò xốc ra chiếc áo ngủ, vuốt ve làn da trắng noãn, mang theo xúc cảm mát mẻ mịn màng.
Rồi anh lại tiếp tục hôn xuống ngực, xuống bụng. Cảm giác nhột nhạt làm cậu khẽ rên lên vài tiếng, làn da của cậu được anh vuốt ve, từng nơi lướt qua đều nhiễm một màu hồng đẹp mắt, trông vô cùng quyến rũ, đầy mị lực
"Um...a..." Khoái cảm khiến cậu không chịu được, thân thể run lên từng hồi, môi gắt gao kiềm chế cho tiếng rên rỉ không thoát ra khỏi miệng
Nghe được thanh âm ấy động tác của anh lại nhanh lên một chút, tìm đến hai viên hồng trước ngực. Một bên xoa nắn kích thích, một bên trực tiếp đặt lên nụ hôn, tạo lên cho cậu nhiều nguồn khoái cảm
Một tay cậu luồn vào mái tóc đen mượt của anh, tay còn lại nắm lên như muốn giữ bàn tay đang vân vê đầu ngực mình
Cậu không chịu nổi nữa, không chịu nổi nữa! Cơ thể cậu đang vô cùng nóng, còn những khoái cảm này lại khiến đầu óc mụ mị, đam mê chìm đắm
"Ưm...em...nóng...ưm-nóng...Khải" cậu lên tiếng cho cơ thể bứt rứt khó chịu của mình. Sau câu nói ấy lại xấu hổ vùi mặt xuống gối, cố gắng không để anh thấy gương mặt đỏ bừng của cậu bây giờ
Khải cũng dừng động tác hiện tại, lại hôn xuống bụng, tay còn lại kéo ra chiếc quần ngủ cùng quần nhỏ của cậu
Phần dưới cơ thể không có lớp vải che đậy, tất cả đều được anh nhìn thấy. Nguyên xấu hổ không thôi, vội vàng khép chân vừa nói: "Uhm...đừng...đừng nhìn"
Thấy cậu như thế, anh lấy tay chặn giữa hai chân đang muốn khép lại, chậm rãi mở nó ra
"Đừng sợ, để anh xem một chút"
Qua một lúc, tay anh chạm vào vật bí mật kia, cậu lập tức giật mình, bắt lấy bàn tay mang theo hơi ấm đang chạm vào da thịt mình
Khải không có cản cậu, chỉ đơn giản bắt đầu động tác trên tay, làm cậu không kịp phòng bị liền bị khoái cảm chưa từng có kia lấn áp, môi anh đào khẽ bật ra tiếng rên rỉ yêu mị
"uhm...a...a...Khải..."
Tay anh đang hoạt động lại gia tăng tốc độ

cùng lực, mang đến cho cậu từng trận từng trận kích thích. Nhịn không nổi cậu vừa bật ra câu nói, giọng nói vì ái tình mà trầm khàn, nửa như nức nở
"Khải...cảm giác...a...lạ quá!...em...chịu...a...không được..."
Động tác của anh vẫn như thế, chỉ có thân mình nhoài người lên một chút, cúi đầu hôn lên cánh môi anh đào sưng mọng vì cắn chặt giữ tiếng rên rỉ từ nãy giờ
Hôn môi một hồi, anh mới thì thầm bên tai: "Bảo bối, thả lỏng một chút. Chuyện này...mới đầu có lẽ sẽ hơi khó thích ứng. Nhưng mà...anh sẽ thật nhẹ nhàng mà"
"Uhm...uhm..." Cậu cuối cùng cũng không kiềm chế nỗi rên rỉ của chính mình. Ở trước mặt người yêu, không ngờ cậu lại có thể có bộ mặt đáng xấu hổ như thế này
Cuối cùng khoái cảm từ tay anh mang lại làm bụng dưới cậu trướn lên một chút, rồi "A" một tiếng bắn trong tay anh
Dòng dịch trắng chảy từ tay anh nhỏ xuống drap giường mới trắng muốt giờ đây không biết đã nhàu thành dạng gì, ánh mắt cậu mơ màng, khoái cảm còn lại sau phóng thích làm cậu không còn nghĩ ngợi được gì nữa
Anh lại tìm đến trên mặt cậu, hôn lên đôi mắt đã nhiễm lệ, hôn dọc xuống đôi gò má đáng yêu đỏ lựng, lại tìm đến nơi chung thủy nhất, ngậm lấy đôi môi ngọt ngào mà cắn mút, dây dưa đến khi cậu không còn thở nổi nữa mới thôi
Nguyên thở dốc, nằm ngửa nhìn lên đôi mắt sâu hút của anh, như bị cuốn cả tâm tư vào đó, một hồi lại thấy đôi mắt ấy ánh lên nét cười ôn nhu, mang theo rực lửa vì dục vọng, anh cất giọng khànđục
"Bà xã, đêm đầu tiên ông xã sẽ "phục vụ" cho em thật chu đáo. Sau này em phải đền bù lại cho anh đấy nhé!"
Ngừng một chút lại nói: "Đây là khởi động cho em làm quen. Bây giờ mới là bắt đầu"
Tuyên bố xong, bắt đầu hành động...
A~ ta không chịu được. Hay mình tạm dừng tại đây, để ta đi học hỏi thêm rồi viết tiếp đoạn gây cấn nha~ =3=



A~ ta phải đen tối không tưởng tượng được mà vẫn thấy nó chưa được tốt lắm. Mong là các cô không chê trình độ viết H kém cõi của tôi
Cơ mà cho nó kích thích hơn thì khuyên mọi nguời nên đọc lại chap trước rồi hãy đọc tiếp chap này nha~
2hi.us