Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Truyện teen Biệt Thự Hoàng Tử

Truyện teen Biệt Thự Hoàng Tử

Tác giả: Internet

Truyện teen Biệt Thự Hoàng Tử

-Nghe nói là nhỏ My sống ở gần trường , vì có nhiều người đã từng thấy con nhỏ bước ra từ quán ăn Pinky mà lâu lâu 3 bọn mình vẫn hay đi đấy…! Rồi thấy nhỏ bước vào trong 1 nhà trọ đối diện quán đó luôn…
-Hành động ngay chứ ?! - Vũ sốt sắng.
-Ok..!! Sáng nay trốn nhé….!!! Cậu phone cho Hoàng đi.. tôi sẽ lo khoảng nghỉ học..!!
-Ok..!!
Vũ cười tươi rói khẽ nắm chặt tay “ Yeah!”
___________________________
Nhanh chóng

, bộ 3 hot-warm-cold boy đã cùng nhau bước đến gần nơi nó ở.
-Giờ sao đây ?? – Bảo hỏi .
-Chẳng lẽ giờ xông vào trong nhà trọ đó luôn hả…?? – Vũ nhăn trán , đôi mắt liên láo xung quanh.
-A ! Có cách…. – Bảo chợt reo lên rồi kéo cả bọn vào quán Pinky.
-Em..!! Lại anh nhờ…!! – Cả ba ngồi vào bạn rồi vẫy cô bé phục vụ.
-Dạ…em..em chào 3 anh…. Em hâm mộ 3 anh lắm ý ạ !! – Con bé run rẩy cúi chào.
-Cảm ơn em.. bọn anh có chuyện cần hỏi… Em có thể cho bọn anh biết là cái cô gái mới dọn đến cái nhà trọ phía trước đó , có hay đến quán này ăn ko em ??
Sau một hồi dò hỏi đừ điếc… Cả bọn cũng thu nhặt được nhiều thông tin quý báu : Nó thường xuyên tới ăn ở đây vào buổi chiều và vào buổi tối ! Chính vì vậy bọn hắn cũng có thể gặp nó ở đây vào 2 giờ đó được . Nhưng chiều nay có cuộc họp mặt hội học sinh nên việc gặp nó vào buổi chiều là ko thể .
Vũ gật gù :
-Vậy quyết định là tối nay nhé…!! Tối nay sẽ hành động ...!! Bây giờ chúng ta là người đi chuộc tội nên phải làm chu đáo một chút… dù gì thì con nhỏ cũng chịu quá nhiều thiệt thòi rồi mà…
-Uhm.. nhất định lần này phải đưa con nhỏ về Biệt thự…..!! Tôi muốn ăn Mi-xi-xup lắm rồi….!!! – Bảo thật thà nói khiến cả bọn cười phá lên .
Rồi Hoàng lắc đầu , nãy giờ hắn ko tham gia ý kiến gì cả . Chỉ lặng yên , lắng nghe và suy nghĩ . “ You will e back soon !”
____________________________________
Tối hôm đó , bộ 3 đã bàn bạc và dành một sự bất ngờ đáng yêu cho riêng nó.
Như thường lệ , 7h30 nó bước ra khỏi nhà trọ , ghé vào quán ăn .
Vừa bước vào , chưa tới cửa thì con bé phục vụ mọi hôm ghét nó ra mặt nay lại niềm nở một cách lạ thường :
-Chị ơi..!! Chị lên phòng trên nhé.. có người đặt cho chị ở phòng ăn B2 !!
-Em..em có nhầm không vậy ?? – Nó ngạc nhiên hỏi lại .
-Dạ ko ạ..!! Đúng là chị mà.. chị mau lên đi ạ…!!
Nó thở dài bước lên phòng B2 , lòng thầm nghĩ : “ Hay là trò của bọn fan của Vũ , Bảo , Hoàng ?”
Lạ kì , nó mở cửa tách , ánh mắt run run lo sợ . Nhưng chẳng có ai cả . Chỉ thấy bàn ăn thịnh soạn và trên tường có dòng chữ : “ Forlà tụi tui sẽ đi trước đó…
Nó mặc kệ , vẫn cứ ngủ tiếp . Nhưng chưa đầy 10 phút sau thì nó cũng ráng bật dậy để chuẩn bị đi học kẻo muộn học thì toi !
__________________________
Bước xuống nhà , nó dáo dác nhìn xung quanh ,thấy bọn hắn nên liền hỏi luôn :
-Sao hôm nay mấy anh gọi tui dậy đi học… tốt zậy ??? Trở trời hả…??
Thế mà đúng thật , thời tiết hôm nay ấm áp hơn hẳn mọi ngày .
-Đi học đi..!! Muộn rồi mà còn nói nhiều nữa ..!! – Vũ xuề xòa đáp , gương mặt cau lại đến khó chịu.
Nó trề môi : “ Xì.. vậy thì đừng có đợi.. đã bày đặt đợi rồi mà còn mắng người ta nữa… zô ziên !!”
………..Trên đường đi……..
-Kìa… con nhỏ ăn cắp lại đi cùng với bộ 3 kìa… Vẫn còn thích bám đuôi ư…??
-Bộ 3 cho nó đi cùng à …?
-Con nhỏ nhìn hiền lành mà xấu tính nhỉ..??
v/v…
Nó nghe và cảm thấy đầy ái ngại , nó quay sang nói với cả 3 :
-Các anh liệu mà giải oan cho tui đi… Mọi người cứ xì xà xì xầm.. khó chịu thấy mồ à…!!
Vũ cốc đầu nó một cái rõ đau :
-Biết rồi…!! Cô khỏi cần nhắc…!!
-Không bắt nạt tui anh ko chịu được hả , Trần Lâm Thiên Vũ ?? – Nó gào lên , tay xoa xoa trán .
Nào ngờ , hắn ta lại thản nhiên đáp :
-Không !!
Nó chỉ muốn đấm vào mặt hắn mấy cái , nhưng chiều “thấp” của nó không cho phép. Tức cha chả là tức..!!
______________________________
Tới cổng trường , Vũ dặn dò Bảo :
-Này , Nhất Bảo ! Cậu vào thông báo với fan club họp nhanh 15 phút đi nhé..!!
-Ok..!! – Bảo gật đầu rồi nhanh chóng thực hiện nhiệm vụ.
Nó cười nheo mắt đáng yêu , vẫy vẫy tay :
-Thôi..!! Tui vào lớp đây nhá..!! Chào mấy anh..!!
-Cô phải đi cùng tụi tui chứ..!! – Vũ nói .
Nó chỉ chỉ vào mặt mình , ánh mắt lộ vẻ không mong muốn :
-Sao…cả tui à....??
Rồi không để nó kịp thêm nói gì , Vũ nhanh chóng kéo xệch nó đi , nó chỉ biết la oai oái , hắn cầm tay nó chặt quá , như thể sợ bị vuột mất vậy.
_____________________________________
-Tôi xin thông báo với toàn thể mọi người , chuyện tôi bị mất đồ vừa rồi ko hề liên quan đến Thoại My – cô bạn này mà là do….
Vũ đang định nói thì nó kịp thời ngăn lại , ánh mắt nó se lại :
-Thiên Vũ.. đừng…!!! Đừng nói là ai cả….
Vũ khẽ thầm thì nói lại :
-Sao lại ko ? Phải ọi người biết bộ mặt thật của con rắn độc đấy chứ ..??
Nó lắc đầu :
-Đừng.. coi như tui xin anh đi….!!! Tui rất hiểu cái cảm giác bị tất cả mọi người xung quanh ghét bỏ… tui ko muốn lại tuyệt đường của Châu như thế….!!
Vũ siết chặt tay lại một cách bất lực . Hắn muốn vạch trần Châu nhưng cũng chẳng muốn làm trái ý nó . Hắn bật lực kêu lên : “kệ cô đấy” . Sau đó bỏ thẳng ra ngoài . Cả hội đồng FC xì xầm , ồn ã cả lên .
Bảo cầm lấy mic , rồi tiếp tục nói :
-Bây giờ thì tôi sẽ thay Thiên Vũ điều hành cuộc họp ngắn . Như Thiên Vũ nói thì Thoại My hoàn toàn vô tội , tất cả chỉ là do một hiểu lầm nho nhỏ mà chúng tôi xin được phép giữ bí mật. Vì thê nên đại diện cho bộ 3 , tôi hi vọng những hành động của mọi người trong thời gian qua sẽ ko tái diễn nữa . Vâng , xin cảm ơn . Cuộc họp kết thúc , mời các bạn.
Nói rồi Bảo vỗ vai nó , ánh mắt hiền dịu :
-Xong cả rồi đó My !! giờ thì về lớp học đi.. ra về tụi tui sẽ đợi cô …!!
-Uhm…!! – Nó lí nhí đáp , sau đó bước ra khỏi phòng . Có lẽ Vũ đã giận lắm đấy , nhưng biết làm sao được . Nó muốn giữ lại thể diện cho Châu . Nhưng không vì thế .. mà nó sẽ tha thứ cho Châu.
Vào tới lớp... Nó thấy Châu nhưng vẫn bước đi ngang nhiên , nhìn thẳng về phía trước và coi như không có sự hiện diện của con bé .
-My à….! Châu có chuyện muốn ….
Nó gạt phắt đi :
-Đừng chạm vào người tôi…!!
-Nhưng .. Châu muốn nói với My một điều là… - Châu nói một cách bối rối .
Còn nó , nó lạnh lùng , ánh mắt vô thường :
-Còn tôi thì không… !!
Nói xong , nó quăng cái cặp xuống bàn rồi bước ra ngoài lan can .
-My à.. nghe tớ nói đi …!! Nghe tớ nói , sau đó cậu quyết định thế nào cũng được…!! – Châu vẫn một mực đòi nói chuyện với nó.
Tuy nhiên , nó chẳng đồng ý , nó vốn cũng khá cố chấp mà :
-Đi ra chỗ khác..!! Tôi ko thích nói chuyện với những con người như cậu…. !!
Đến lúc này , Châu cũng chẳng biết nói thêm điều gì – chỉ biết nhìn nó bằng ánh mắt hối lỗi , đầy cắn rứt . Không khí căng thẳng như một quả bong bay được thổi căng .
Nó dìm lòng xuống , nhìn thẳng mặt Châu :
-Cậu ko cần phải làm như vậy .. bởi vì , tôi sẽ chẳng nói với mọi người rằng chuyện đó là do cậu đâu… yên tâm mà sống với lí tưởng của cậu đi….!!
Châu lặng đi , ngước mắt lên đáp :
-Tớ… tớ cảm ơn.. Nhưng… tớ.. tớ muốn cậu sẽ tha thứ cho tớ…
-Quên chuyện đó đi..!! – Nói rồi nó quay người bước vào lớp , nó bỏ ngoài tai những lời Châu nói . Nó sẽ chỉ đối xử như vậy với riêng mình Châu thôi , còn với những người khác – tuy đã từng tẩy chay nó thì nó vẫn rất bình thường , bằng chứng là ngay sau khi đó , nó vui vẻ tươi cười với mọi người , cách đối xử ngọt ngào quá khiến Châu như xé lòng . Châu hiểu rằng con bé đã mất đi một thứ gì đó ... vô cùng quý giá và có thể là không bao giờ lấy lại được nữa .
……………..Ra về………………..


vừa bước chân ra khỏi cửa lớp thì….
-Hù…!!!!!
Nó giật thót tim , amen trời đất ơi..!! Là bọn hắn – Vũ , Bảo , Hoàng.
-Về thôi…!!!
Nghe bọn hắn nói vậy , nó đốp liền :
-Kêu đợi ngoài cổng trường sao lại đợi ở cửa lớp…!!
-Cô rùa như thế đợi ở ngoài kia chắc tụi tui thành hươu quá !!! – Vũ nói làm nó xụ lơ rồi cả hội lại cùng nhau bước ra khỏi cổng trường .
Đi được một lát thì như nhớ ra điều gì , Vũ dặn :
-Êh , Thoại My..!! Trưa nay cô nhớ nấu mì đó…!!
-Tui mới zề mà bị hành hạ rồi ! – Nó chép miệng , than thở.
-Tại Nhất Bảo đấy , cậu ta bảo là muốn ăn mi-xi-xup .
Bảo trợn tròn mắt lên , vừa tức vừa gian xảo :
-Này , chẳng phải cậu cũng như thế sao mà nói tôi hả Thiên Vũ ??
-Làm gì có..!! – Vũ chối phắt rồi lại bước tiếp , không để cho Bảo nói gì thêm.
Hoàng chỉ khẽ lắc đầu , hắn mải đăm chiêu nghĩ đi đâu.. ánh nắng hôm nay rạng rỡ quá .
_____________________
-Nấu mì đi nghen..!! Lát nữa tụi tui xuống là phải có đó..! – Vũ nói rồi kéo cả bọn ra phòng khách coi TV.
Rồi hắn lẻn lêncả bọn đi một cách vội vã .
___________________________
-Đây là chiếc giày của Thoại My mà…!! – Vũ kêu lên khi thấy chiếc giày của nó nằm dưới đất.
Hoàng gật đầu , ánh mắt xa xăm :
-Thì đúng vậy… lúc đó tôi nghe tiếng kêu cứu , chạy ra thì tất cả đã như thế này rồi đây…!! Sau đó lên lớp tìm thì không có … tôi nghi là con nhỏ đã gặp chuyện chẳng may rồi !!
Bỗng…. Cả 3 người – Vũ , Bảo , Hoàng đều sửng sốt , không nói nên câu khi nhìn từ phía chiếc giày đó là những cánh hoa hồng đen được rải đều thành lối đi – dường như đó là chủ ý của ai đó .
-Black Rose..!! – Bọn hắn khẽ nói cùng lúc và sau đó bước theo dấu hoa .
Vũ cố gắng đi thật nhanh, trong lòng hắn cứ như có hàng trăm , hàng ngàn hòn than đang đốt cháy vậy . Hắn không hiểu cảm giác bây giờ của hắn nữa , nhưng dường như .. Thực sự Vũ đang rất hoang mang , lo sợ .
Cả bọn đi một đoạn thì dừng lại tại nhà kho . Không ai bảo ai mà cùng xông vào….
-Thoại My !!!!!
Vũ vội vàng chạy lại , cởi trói cho nó rồi hoảng hốt kêu lên :
-Con nhỏ bị đánh trọng thương rồi !!! Đưa về biệt thự thôi !!!
Bảo bước lại giúp Vũ . Còn riêng Hoàng , hắn nhìn xung quanh để ý đến hiện trường xung quanh sau đó mới tiến lại phía nó.
-Đúng là Black Rose…. !! Bọn họ đã ra tay rồi… nhưng tại sao lại là với Thoại My ?? _ Hoàng nói , rút ra một vật tự tay nó.
Đến lúc này Bảo và Vũ mới nhận ra trên tay nó có một bông hoa hồng đen .
-Qủa đúng là như thế thật rồi..!!! Nhưng bây giờ quan trọng nhất là phải đưa nhỏ My về biệt thự đã.. còn điều tra vụ việc này thì tính sau , ok ?? – Vũ nói rồi bế xốc nó lên .
Trong cơn hôn mê , đôi mắt nó khép hờ không nhìn thấy được gì mà chỉ cảm nhận được hơi ấm từ một con người nào đó . Cảm giác thật bình yên làm sao. Đôi môi nó … nhẹ mỉm cười.
“Ánh mắt ấm áp nay như đã quen thuộc quá
Bao đêm trôi qua nghĩ suy vẫn chưa nhận ra
Thật lòng trái tim khẽ rung trước anh rồi
giấu che đi bao nỗi niềm riêng……..”
______________________________
Về tới biệt thự hoàng tử .
-Bác sĩ Trần tới chưa vậy ??? – Vũ sốt sắng hỏi.
Bảo gật đầu ;
-Uhm !! Tôi gọi rồi , bác ấy đang trên đường đến !!
Vũ thở dài nhìn nó . Nhưng rồi hắn cũng chợt nhìn lại mình .. Từ bao giờ hắn đã biết quan tâm , biết lo lắng ột người ?
Không gian vẫn cứ im lặng , tất cả như chùng xuống thì cả bọn chợt nghe tiếng chuông cửa . Có lẽ là bác sĩ Trần .
…………
-Sao ông tới lâu thế hả ?? Gọi gần 30 phút rồi mà bây giờ mới đến ?? – Vũ quát lên , hắn đang rất nóng tính.
-Dạ thưa cậu… đường tắc nên tôi tới hơi muộn… cậu thông cảm…. – Ông bác sĩ nói với vẻ khúm núm.
Bảo vỗ vai Vũ , nhăn trán nói :
-Bỏ đi Thiên Vũ ! Việc quan trọng bây giờ là Thoại My… cậu hiểu chứ ?
Vũ hừ lên một tiếng , rồi lầm gầm nói :
-Ông xem cô ấy bị làm sao ?.
- Dạ cậu…!!
Ông ta xem xét một hồi rồi nói :
-Cô ấy bị đánh gãy sống mũi và tôi cũng băng lại cho cô ấy rồi ! Còn nữa , vùng đầu cũng bị chấn thương , có thể là do bị va đập nên dẫn đến tình trạng hôn mê . Nhưng bị nhẹ nên chỉ khoảng vài tiếng đồng hồ nữa thì có thể tỉnh dậy , bây giờ các cậu pha gói thuốc này cho cô ấy uống sau đó thì tôi sẽ mang thuốc điều trị đến sau…. !
-Được rồi….!! - Vũ nói rồi cầm lấy bịch thuốc và đi lấy nước.
-giờ ko còn việc của ông nữa , ông có thể về !! – Bảo nói rồi tiễn bác sĩ Trần .
Căn phòng chỉ còn lại Hoàng và nó . Hắn khẽ nắm lấy tay nó , thì thầm vào tai dù ko biết nó có nghe được hay không :
-Sẽ không sao đâu !! Cố lên , Thoại My !!
Thiên Vũ vừa định bước vào thì nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi . Bàn chân hắn chợt ngăn lại không cho hắn dời chuyển. Có lẽ hắn ko nên đi vào chăng ? Đầu óc hắn hơi bấn loạn nhất thời … “ Có khi nào Minh Hoàng lại thích Thoại My ko…?? Mà nếu đúng là cậu ấy thích con nhỏ đó thì sao chứ…?? Tại sao mình lại suy nghĩ nhiều như thế này ??”
Bỗng , Hoàng khẽ đặt môi hôn nhẹ lên trán nó . Vũ ghì chặt tay lại , hắn không chắc là hắn vẫn đang bình tĩnh .
Rồi từ đâu , Bảo bước lại :
-Cậu sao vậy Vũ ? Sao ko lấy thuốc cho Thoại My uống đi ???
Vũ giật mình quay lưng lại , hắn cười gượng :
-Cậu đưa vào hộ tôi , tôi có việc một chút !!!
Bảo nhún vai không hiểu gì rồi bưng ly thuốc vào phòng .
-Minh Hoàng này !! Vừa rồi , Thiên Vũ làm sao thế nhỉ ???
Hoàng giật mình , đáp :
-Vũ – cậu ấy sao cơ ?
-Thì tay cầm ly thuốc mà cứ đứng trơ trước cửa phòng chứ sao ? Mặt thì cứ như người mất hồn ấy , chẳng hiểu cậu ấy làm sao nữa…!! Mà thôi … cho Thoại My uống thuốc đã !! – Bảo nói rồi lấy đút từng thìa thuốc cho nó.
Minh Hoàng khẽ bóp trán : “ Chẳng lẽ Vũ đã thấy những hành động vừa rồi của mình sao…?? Nhưng… Nếu Vũ đã thực sự như thế thì…. Không lẽ cậu ấy cũng đã …??”
Bảo thấy thế liền quay sang Hoàng :
-Cậu sao vậy ? Có cần gọi bác sĩ ko ??
Hoàng lắc đầu :
-Không... không sao đâu !!! Tôi chỉ hơi mệt một xí thôi…
Bảo lại đần người ra lần 2 : “ Hai người này sao hôm nay khó hiểu thế nhỉ ?? Chậc , pó tay !”
__________________________________________________ __
12 giờ trưa … Lúc này Vũ mới bước lại vào phòng nó .
-Thoại My sao rồi ?? – Vũ cất tiếng hỏi.
- Uhm… vẫn chưa tỉnh ! – Bảo đáp.
Rồi tất cả lại trở về im lặng , không ai nói với ai câu gì , tất cả nhìn về phía nó , trông chờ nó tỉnh dậy.
Bỗng….
-Thiên…Thiên Vũ… - Đôi môi nó khẽ mấp máy…
Bộ 3 cười rạng rỡ :
-Thoại My !! Cô tỉnh rồi hả…??
Nhưng không .. Nó vẫn mê man và vẫn lẩm bà lẩm bẩm : “ Thiên Vũ ..Thiên Vũ”
-Sao nhỏ My lại gọi tên cậu nhỉ ?? – Bảo nói rồi nhìn chằm chằm vào Vũ .
Vũ lắp bắp , đưa mắt nhìn xung quanh che dấu cảm xúc gì đó :
-Sao…sao..sao mà..tôi.. tôi biết được chứ !! Tôi đâu có phải là con nhỏ đó đâu mà tôi biết…
Hoàng khẽ cười , đầu óc hắn bây giờ lại là một dấu chấm hỏi ? “ Tại sao lại gọi tên Vũ vào lúc này ?”
Riêng Vũ , hắn lại cảm thấy lòng vui vui , dễ chịu đến lạ thường . “ Thoại My gọi tên mình ư ?”
Rồi… Đôi mắt nó từ từ mở … Đôi môi cũng khẽ cười theo….
-Thoại My !!! Cô tỉnh thật rồi chứ ???
Nó lấy tay sờ nhẹ lên trán rồi gượng dậy :
-Tui.. tui làm sao thế này….?? Sao

tui lại….??
-Cô không nhớ gìà ??_ Bảo hỏi bằng giọng dịu dàng .
Nó lắc đầu , đáp :
-Chuyện gì…?? Đã có chuyện gì xảy ra… tui.. tui chỉ nhớ là mình ra Bãi sau để gặp ai đó… sau đó thì…. À….Black Rose… tui .. tui nhớ cái tên này…
Rồi bộ ba thay nhau kể lại sự việc cho nó nghe . Nó dần nhớ nhớ ra điều gì , nhưng xem chừng vẫn còn choáng váng và mệt mỏi lắm.
Chợt….
Hihihi…hahahaa…
Nó nhăn nhó khó chịu khi thấy ba bọn hắn cứ nhìn nó mà cười ..
-Sao vậy…?? Sao các anh lại cứ cười thế… bộ tui…
Nó chưa dứt lời thì Vũ đã nói :
-Hhaha.. cô đúng là đồ Rùa Mèo… xem cái mặt cô kìa… bác sĩ băng bó hết ý !!
-Sao cơ ? – Nó trề môi nói , tay cố với lấy chiếc gương . Trời đất quỷ thần ơi , gã bác sĩ băng mũi cho nó mà trông cứ như là con mèo ấy . Đủ mỗi bên má 3 sợi râu luôn mới ác chứ.
Bảo lấy nước cho nó uống – chỉ một ly nước thôi mà nó cũng cảm thấy đỡ mệt mỏi hơn rất nhiều rồi.
Nó khẽ cúi người tìm dép thì Vũ liền hỏi :
-Cô tìm cái gì thế ?
-Dép… chẳng phải là tui cần đi nấu ăn sao ??? – Nó nói và cứ tiếp tục mò mẫm .
Vũ xua tay , đẩy nhẹ nó lên giường lại và nói như thể ra lệnh nhưng chứa chan trong nó vẫn là chút tình cảm gì đó :
-Cô cứ ngồi nghỉ đi… nấu ăn nấu uống cái gì cơ chứ ?
-Ơ….. – Nó nói chẳng nên lời – mặt nghệch ra khó hiểu.
-Để bọn tui mua đồ về ăn , cô đang bị đau nên được miễn giảm !! Hiểu chưa ???
-Oh thế hả ?? yeah !! – Đang bệnh nhưng nó vẫn hò reo lên , trông chẳng giống đau chút nào cả .
-Cô bị như vầy là do tụi tui nên mới thế… chứ lần sau thì ốm lê ốm lết cũng ráng mà dậy nấu ăn nghe chưa !! – Vũ lăm le , mặt nhìn gian xảo đến khó tả .
-Để tôi với Hoàng đi mua đồ ăn cho , cậu ở nhà nhớ lấy thuốc cho Thoại My uống nghen !! – Bảo nói rồi kéo Hoàng ra , nãy giờ Hoàng chưa nói được lời nào với nó hết , hắn cũng nghệch ra một lát rồi cũng mau chóng đi theo Bảo.
Căn phòng trở nên im lặng hơn . Vũ không biết nói gì , nó cũng vậy . Rồi như nhớ ra điều gì , hắn rạng rỡ hỏi :
-Ê !!! Thoại My… lúc nãy .. cô có nhớ cô đã gọi tên ai hok ??
Nó chớp mắt :
-Sao cơ…??
-Ý tui là lúc nãy , cô đã gọi tên một người , cô có nhớ j hok ?? –Vũ hỏi dồn .
Nó cười , tay sờ trán :
-Chã nhớ !!
Vũ méo miệng :
- Lúc đó cô đang hôn mê thì tự dưng .. Thiên Vũ.. Thiên Vũ…!! Đó – cô đã như thế đó..!! Mà ko nhớ gì luôn hả ???
Nó trề môi , lòng thầm nghĩ : “ Thường ngày anh nói người khác ngốc nhưng thực tế thì anh còn ngốc hơn ý , lúc đó tui đang bất tỉnh thì sao mà làm chủ được bản thân , nói cá gì thì sao mà tui biết được ??” Nhưng với bản tính nghịch ngợm , ưa chọc phá người khác của nó thì nó lại làm bộ như là nhớ ra :
-À…nhớ rồi.. tui biết tại sao rồi ??
Vũ vội vã hỏi , nắm lấy tay nó :
-Sao ?? Sao ??
Nó giật mình , ngường ngượng vung tay ra :
-Bỏ tay tui ra đã cái nà…!!
Vũ giật tay lại , khẽ gãi đầu cười hì hì.
Rồi nó nói tiếp :
-Lúc đó…. Lúc đó… tui đang nằm mơ … mơ thấy .. mơ thấy….
-Mơ thấy cái gì cơ ?? Lại còn úp úp mở mở nữa… - Vũ nói , coi bộ hắn đang nóng lòng trông thấy.
Nó vừa cười khúc khích , vừa nói :
-hehehehe … tui mơ… thấy một con bò… mà cái mặt giống anh nên mới gọi Thiên Vũ.. Thiên Vũ …hahahahahah
Vũ tức như muốn sôi gan :
-Cô…cô thật là….
Nó nhún vai , mặt trơ tráo :
-Đó là tại anh cứ tò mò đấy chứ bộ… thực ra tui đâu có muốn kể !!!
Vũ giơ nắm đấm trước mắt nó đe dọa :
-Cẩn thận đó , Thoại My !!
Nó lè lưỡi , khẽ hếch mặt qua một bên :
-Tay anh bẩn quá… chắc nhiều vi khuẩn à nha…!!
-Cô muốn chết … - Vũ chưa kịp nói hết câu thì nó đã ôm đầu rồi ngất lịm đi . Có lẽ này giờ đùa giỡn nhiều quá trong khi đầu đang bị chấn thương nên nó mới như vậy .
Vũ vội vàng đỡ lấy nó , kêu lên :
-Thoại My…Thoại My…..
Rồi hắn đặt nó nằm xuống giường , thở dài khẽ nói :
-Chắc tại nãy giờ cô nói nhiều quá đấy mà…. Thôi… ráng nghỉ đi cho lại sức nhé Rùa !!


Bảo và Hoàng vừa đi mua đồ ăn về là vào soạn ra ngay.
Chợt , Hoàng quay sang Bảo :
-Bảo ! Cậu không mua cháo à ??
-Cháo ..? Để làm gì ?? _ Bảo ngơ ngác hỏi .
Hoàng thở dài :
-Là để cho Thoại My … Cô ấy bị đau thì làm sao ăn cơm được ? Phải ăn cháo mới mau khỏe…!
-Vậy để tôi đi mua … - Bảo nói , đang định chạy đi thì Hoàng ngăn lại :
-Thôi khỏi , để tôi nấu cũng được , cậu ko cần phải đi đâu !! – Nói rồi Hoàng bắt đầu nấu cháo .
…………………………
Trưa nay , Vũ – Bảo – Hoàng sẽ ăn tại phòng của nó .
-Thoại My ăn cháo đi !! Cháo này là Minh Hoàng nấu cho cô đó… - Bảo cười tươi nhìn nó nói.
-Anh Minh Hoàng á ?? – Nó mắt tròn mặt dẹt nhìn Hoàng hỏi.
Hoàng cười nhẹ - vẫn nụ cười lạnh lùng :
-Mua đồ ăn về mới nhớ là ko mua cháo cho cô .Nên tôi nấu cho nhanh .
-Oh… ra là thế !! – Nó gật gù nói rồi ăn ngon lành .
-Có cần tui đút cho hok ?? – Cả 3 bọn hắn cùng đồng thanh rồi nhìn nhau cười nhẹ vì sự trùng hợp này.
Nó cười nhăn răng đáp :
-Khỏi…để tui tự ăn cũng được !! Cảm ơn mấy anh ha !! Lâu lắm lắm rùi mới thấy mấy anh đối xử tốt zới tui thế này .. à quên.. lần đầu tiên chứ lâu lắm cái gì ??
-Thôi ăn đi… vừa ăn vừa nói zô ziên quá… !! – Vũ chọc quê làm nó xụ lơ , sau đó thì câm như hến luôn.
Mà cũng công nhận hay ghê , chưa thấy người bệnh nào mà lại vui vẻ như nó đấy . Vẫn rất vô tư đùa nghịch này nọ và vẫn rất đỗi đáng yêu .
_____________________________
Sau giờ ăn trưa tại Sân thượng . Lúc này thì chỉ có Vũ và Hoàng đứng nói chuyện vì Bảo đang ngồi với nó .
Vũ ngước mặt lên trời , mỉm cười ( gian xảo ) :
-Cậu nấu cháo cho Thoại My cơ à ??
Hoàng cười đáp lại :
-Uh… có vấn đề gì sao ??
-Không…chã là … ngoài Cẩm Tú ra , cậu chưa từng nấu cháo cho ai … thế mà lần này thì… Lại là nhỏ My cơ đấy ??
Hoàng cảm thấy điều gì trong Vũ , lại nhớ đến hành động khi sáng của hắn nên liền đáp – ko một chút ngần ngừ :
-Chỉ là tiện thể thì nấu thôi , để Bảo chạy xe đi mua lần nữa thì cũng mệt .
-Thế ư ?? – Vũ nhìn chằm chằm Hoàng , vẫn nguyên một điệu cười như lúc nãy , trong lòng hắn vẫn không khỏi hoài nghi.
Hoàng gật đầu thay cho lời đáp . Hắn ngồi xuống ghế và tiếp tụcnhâm nhi ly café đen đá không đường .
Cả hai người cứ thế im lặng , nhìn xung quanh không nói gì . Mỗi người một suy nghĩ , mỗi người một ánh mắt , mỗi người một trái tim.
_____________________________________
Tại phòng nó lúc này.
-Thoại My ăn cam đi … !! Tui mới gọt tức thì đó !!! – Bảo mỉm cười chìa ra một dĩa cam chín mọng .
-Hihi !! Cảm ơn anh… mà sao…mà sao… anh đối xử với tui tốt thế ..?? – Nó cười tươi rồi chớp mắt hỏi.
Bảo gật gù , đưa mắt nhìn quanh :
-Thì chẳng phải do tụi tui nên cô mới ra nông nỗi này hả … ?? Cái này gọi là chịu trách nhiệm… hehe
Nó nói , giọng điệu pha chút hóm hỉnh :
-Không phải chỉ lúc này đâu … nói chung từ khi bước vào Biệt thự Hoàng tử thì anh luôn cởi mở với tui nhất nè , tuy cũng gây khó gây dễ nhiều nhiều cho tui.. nhưng ít ra còn đỡ hơn cái ông tướng Vũ !!!
Bảo bật cười thành tiếng :
-Tôi là warm boy cơ mà…. Mà cũng Có thể là tui quý cô chăng ?? … uhm… như một người anh với 1 cô em gái chẳng

hạn ?? Vả lại.. tui mà ko đối xử tốt với cô thì… lại ko được ăn Mi-xi-xup thì toi !!!
Có lẽ khoảng cách giữa nó và bộ 3 đã ngày một gần hơn , thân thiết hơn . Ít nhất thì nó cũng cảm thấy ấm áp , vui vẻ bên cạnh họ , tuy cũng có những lúc “tức muốn chết” hay là “ sôi gan lộn ruột” .
Rồi nó ngần ngừ nói tiếp sau một hồi suy nghĩ có nên nói hay là không :
-Bảo này … anh nghĩ , tui có nên tha thứ cho Ngọc Châu ko ?
Nghe đến đây , Bảo lại thở dài và lặng im không nói . Nếu là bình thường , chắc chắn hắn sẽ rất hùng hồn mà nói : “Không !” Nhưng cứ nghĩ đến chuyện Châu cứu hắn thì trong đầu hắn lại xuất hiện những cụm từ mang tên là “tha thứ” , là “cho qua” đan xen lẫn vào nhau khiến Bảo vô cùng khó nghĩ .
-Cái đó thì cũng tùy cô thôi… tui chẳng biết !! – Bảo nhún vai đáp , bộ mặt cố tỏ ra vô thường nhưng thực tế hắn không “vô thường” một chút nào cả.
-Châu đã năn nỉ tui rất nhiều , xem chừng cậu ấy đã hối hận thật … Thâm tâm tui thì cũng muốn quay lại tình bạn như xưa… Nhưng mà , cứ nghĩ đến những chuyện mà tui đã phải chịu đựng trong lúc bị hiểu lầm thì…. Tất cả trở nên rất khó khăn..!! – Nó đáp , tay khẽ vuốt ve chú gấu bông xinh xắn.
Không khí trở nên ngột ngạt và vô cùng căng thẳng . Nó cố cười , chuyển sang hướng khác :
-Êy..êy… tui hỏi nè…. Bây giờ bộ 3 các anh vẫn đang trong tình trạng “alone” hả..??
Bảo chớp mắt , miệng ko thôi trầm trồ :
-Trời đất…. Rùa đầu đất mà bây giờ cũng biết xài tiếng anh cơ đấy à ???
Nó lè lưỡi , đáng yêu :
-Thì cũng phải bik chút ít chứ bộ…. Mà anh cũng đi vào trọng tâm câu hỏi đi chứ…!!
-À… ừ thì đúng thế !! Trước đây mấy tháng thì có Minh Hoàng là cặp với Cẩm Tú . Còn giờ thì chuyển sang “ Cô đơn hội” cũng dần vừa rồi !! – Bảo cười vui tính đáp , nếu để ý thì rõ ràng cách nói chuyện của Bảo hay là của bộ 3 với nó cũng khác nhiều ; ân cần , thoải mái và thân hơn nhiều.
Lại cười khúc khích – nó rất hay cười đấy chứ nhỉ ? Có lẽ miệng nó sinh ra là để cười hơn là để nói J)
Rồi Bảo lại nói tiếp , 2 bàn tay đan xen lại với nhau :
-Có thể chẳng bao lâu , một người trong số bộ 3 chúng tui sẽ tìm ra được tình yêu đích thực thôi…
-Là anh à ?? – Nó nhướn mắt hỏi .
Bảo lắc đầu :
-Thật tiếc nhưng người đó chẳng phải là tui… Tui cũng đã có những rung cảm nhất định… Nhưng có lẽ đành nhắm mắt và quên đi thôi , phải không ??
Nó im lặng chẳng hiểu gì , mặt lại đần ra ngốc nghếch . Gương mặt Bảo đang đầy tâm trạng thì lại chợt cười ngây ra , tay xoa xoa đầu nó :
haha.. đáng lẽ tui
2hi.us